quê hương và niềm nhớ

Vịnh Hoa Lan!

IMG_8459
                                                  Thân gầy dáng liễu tuyết sương pha
                                                  Sắc tựa ngàn mây hợp nhất hòa
                                                  Lả lướt trong ngần màu nắng họa
                                                  Nhu mì nét ngọc giọt mưa sa
                                                  Ung dung bất khuất thanh thiên tỏa
                                                  Tự tại kiên cường nhật nguyệt tra
                                                  Khí chất thiên tiên đà tụ hóa
                                                  Nghìn đời nổi bật ấy Lan Hoa.

                                                                            HT.
                                                                      06/25/2018

Nắng lụa ngày hồng sân đại học

Xin gởi đến các bạn bài thơ “Nắng lụa ngày hồng sân đại học” của thi sĩ Đông Hồ qua công trình nghiên cứu và soạn thảo của anh Võ Văn Nhơn.

Bài thơ rất tao nhã, êm đềm và dìu dịu này đã  gắn liền với “Một trời Đại học, một trời Văn khoa” là nơi mà thi sĩ Đông Hồ đã tìm thấy niềm vui trong việc dạy học và những năm ông hạnh phúc hơn cả. Rồi cũng chính nơi đây ngày 25.03.1969 (tức ngày mồng 8 tháng 2 năm Kỷ Dậu), trên một giảng đường ở lầu hai lộng gió của Đại học Văn  Khoa Đông Hồ đã bất ngờ ngã xuống trong vòng tay của những sinh viên rất mực yêu mến mình lúc đang ngâm dở dang bài thơ Trưng nữ vương của nữ sĩ Ngân Giang. (Võ Văn Nhơn)

Mỗi lần có dịp về ngang Trường Đại Học Văn Khoa chúng tôi không khỏi ngâm ngùi khi nhớ đến một vị thầy khả kính, yêu tiếng Việt hết lòng, đã  ngã xuống trong vòng tay học trò của mình lúc đang say mê giảng dạy. Có lẻ đó cũng là một trong những niềm hạnh phúc nhất của thầy Đông Hồ là được ở bên cạnh ngôi trường, tiếng mẹ và học trò yêu mến của mình trước khi vĩnh vin ra đi . (Thủy Trang)

Dai hoc Van Khoa

             Nắng lụa ngày hồng ánh nắng hồng,
              Sân trường đại học nắng mênh mông
Cánh thơ che mái trời thân ái,

     Hoa lá êm đềm nước mát trong.

           Nắng lụa hồng tươi ánh nắng trưa,
        Nắng hồng lưu luyến gót hài đưa.
               Đường hoa lững thững quay chân lại,
     Tìm mảnh hồn rơi trên nẻo xưa.

 Đã thấy hồn ghi trên bút hoa,
          Tâm hồn thanh nhã đẹp văn khoa.
      Trời thơ mở rộng trang thi thảo,
     Đem ý vàng son điểm ngọc ngà.

  Thế hệ bài thơ mới trắng tinh,
        Bài thơ duyên dáng đẹp thư sinh.
        Gió hè dìu dịu thơm hương nắng
Bóng lý đào gieo lối cỏ xanh.

6. 6. 1965

Độc cô

                                          

IMG_0079

Thuyền thúng (Chợ hoa – Tết 2013  ở Việt Nam)

 Ta độc cô một đời thủ bại
           thân tàn chí mỏi nhớ lao lung

                    tâm mang tuyệt bệnh sầu muôn kỷ
             quay về cố xứ ngậm ngùi tuông
                    từng ngày yêu từng ngày chết đuối
           một đời yêu mê sảng từng cơn
         hồn đam mê: dáng thơ tàn tạ
             say sưa đời như một ma hương
 rồi ta sẽ chết mồ viễn xứ
               khi một mai đời cũng nhạt nồng
                    nhưng hồn ta vẫn sống đau thương

        và muôn kiếp làm tên cô độc

        Trầm Khanh 

Nói với bạn

 IMG_0704                                                                                                   Lan thân mến,

Lần cuối cùng mình gặp nhau là lúc Lan đang chuẩn bị kết hôn và bạn đã nghẹn ngào kể lể với mình rằng: “Lan không muốn lấy chồng, nhất là người chồng mà mình chưa bao giờ yêu thương và anh ấy lại là người không có tư cách cho Lan kính phục. Biết không thể nói với mình về chuyện xin cưới nên anh ấy xoay qua năn nỉ,  ỉ ôi với mẹ mình và chiều chuộng bà đủ thứ. Anh cố tỏ ra là một người rể rất tốt, biết tôn kính cha mẹ vợ và chu đáo mọi việc trong gia đình. Mẹ mình đã xiêu lòng và nhất định gả mình cho anh ấy mặc cho mình từ khước, van xin bà hết lời. Chỉ tiếc một điều là mình không được phép cải lại mẹ, cho dù hạnh phúc hôn nhân ấy là của chính mình. Mẹ dạy rằng, áo mặc sao qua khỏi đầu – Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, khiến cho mình phải câm nín, nuốt nước mắt nghẹn trong lòng mà cất bước vu qui.”

Vậy rồi, Lan phải đi lấy chồng!

Nghĩ tới lúc bạn buồn bả bên chiếc áo cưới mà nước mắt mình chợt muốn rơi, mình thấy thương bạn thật nhiều trong lúc này, nhưng sao vẫn không nói được lời nào, dù chỉ những lời đơn sơ an ủi bạn, trước khi chúng mình chia tay.

Gần 40 năm rồi mình không gặp lại nhau, nghe dì mình nói Lan đã tiều tụy và khổ sầu như bông hoa héo từ sau ngày xuất giá. Lan sống dường như cho qua tháng ngày và vì đàn con của mình mà thôi..

Và cũng chừng ấy thời gian mình đã rời xa quê hương của mình đó Lan, rồi được định cư ở nước Mỹ, quê hương thứ hai này. Quê hương mà nhiều người gọi là thiên đàng trên trần gian vì đây là đất nước giàu mạnh nhất thế giới.

Điều mà mình yêu nhất ở quê hương thứ hai này là Tự Do và Quyền con người được tôn trọng. Xin cám ơn nước Mỹ.

Ước gì ngày đó Lan được sống ở đây, thì thảm cảnh cô Lan nhỏ bé, dễ thương phải âm thầm chịu đựng bao nhiêu khổ đau, trong cuộc sống hôn nhân không có hạnh phúc, suốt bao nhiêu năm dài, đã không xảy ra,  phải không Lan?

Hy vọng rằng hoàn cảnh tội nghiệp của bạn sẽ không còn tiếp diễn nữa khi mà tự do và quyền con người được tôn trọng.

Thân mến,

Thủy Trang.

 

Mong manh

Như sương mai buổi sớm,
vội vàng tan biến mau,
Tình yêu vốn ngọt ngào,
tình buồn khi xa nhau.

Tìm đâu điều vĩnh cữu,
không bao giờ tàn phai.
Để bước chân ta mãi,
suốt một đời khoan thai.

IMG_3290

        Có chăng nỗi u hoài,
        còn lại giữa trần ai.
        Giọt lệ rơi ngắn dài,
        theo dòng đời đổi thay.

         Hãy tin ở ngày mai,
         đông tàn rồi  nắng ấm.
         Hạt yêu thương nở mầm,
         tình bỗng chốc ngàn năm.

                  Thủy Trang

Cô bạn nhỏ

                        Ngọc Ánh

IMG_0973Chúng tôi chơi thân với nhau từ hồi còn nhảy cò cò ở sân trường Nữ tỉnh lỵ. Nhà nhỏ Dung trên đường xuống đầu voi, căn biệt thự xưa cất từ thời Tây với dãy lan can có mấy cây cột to đùng uy nghiêm cổ kính, bên trong bày trí tủ đứng, bàn thờ, ghế đôn… toàn bằng gổ đen mun sang trọng mà tôi đã từng được lên nhà trên, sờ tay vào mấy hoa văn chạm trổ tinh xảo để ao ước vẩn vơ… Nhà tôi nghèo sống trong xóm lao động, ba tôi hớt tóc, má bán hàng rong, tuổi thơ tôi êm đềm không mộng mị nên chúng tôi cũng không có rào cản giàu nghèo phân cách, hai đứa cứ sáng chiều có nhau, mỗi lần tan học, chúng tôi băng qua đường quốc lộ, hướng về dinh tỉnh trưởng, ở đó có gốc cây đa sừng sửng như ông khổng lồ, với tán lá rậm rạp, vươn cánh tay kỳ quái có những rể phụ lòa xòa bí ẩn mà tụi nhỏ chúng tôi lấm lét sợ hãi chạy thụt mạng như ma đuổi mỗi lần ngang qua… Tôi đưa nhỏ Dung về, lần nào má nó cũng bắt ở lại ăn cơm, và lần nào tôi cũng ăn ngon lành không khách sáo (cơm nhà giàu bao giờ cũng ngon!). Dung là con cưng của một gia đình chắc cũng thuộc hàng danh gia vọng tộc một thời ở quê tôi, nhà đó của bà Cố nó, Bà mất để lại Bà Nội nó ở, ngôi nhà quá rộng lớn nên có nhiều thế hệ ở chung. Dung có đôi mắt to tròn, mái tóc bum bê, nụ cười răng khểnh và làn da mỏng thấy cả những chỉ máu li ti trên má… Đó là tất cả những gì mà tôi nhớ về cô bạn nhỏ một thời tiểu học. Rồi tôi chuyển nhà đi Vĩnh Long, mất một năm tiếp liên vì rớt đệ thất, khi tôi trở lại Sóc Trăng để chuyển vào trường Hoàng Diệu thì tôi quên béng đi cô bạn nhỏ ngày xưa khi chung quanh có nhiều bạn mới, học khác lớp còn không chơi chung, huống hồ Dung bây giờ học trên tôi một lớp, tôi học buổi sáng và Dung học buổi chiều… Dĩ nhiên là không đứa nào thoáng gặp lại nhau ở sân trường để mà nhắc chuyện hồi đó, Dung học đến lớp 9 thì đã rời trường lên SàiGòn mất hút từ dạo ấy… 
Biền biệt mấy mươi năm bóng chim tăm cá, tình cờ tôi đọc một cái mail của bạn bè trên mạng tìm thấy Châu Ngọc Dung (Hoàng Diệu 67-70)… Cái họ Châu ngờ ngợ trong trí nhớ, tôi hỏi chị BạchTuyết (bạn cùng lớp với Dung) ‘có phải Dung ở đường đầu voi, có phải Dung trong ngôi nhà cổ, có phải Dung má lúm đồng tiền… .’ Đúng rồi, nó đó… Chị Tuyết xác nhận thông tin, tôi vội vả gởi email riêng cho cô bạn một thời nhỏ xíu, một cú phone xuyên lục địa và hai đứa nhận ra nhau vui mừng tíu tít, cái giọng ‘xời ơi… nói nghe nè, biết hôn… ’ vừa thân tình vừa đậm nét miền Tây của nhỏ Dung làm tôi cũng nôn nao muốn bay về gặp để xem má lúm đồng tiền đó bây giờ ra sao.

Ngày họp mặt Hoàng Diệu, nhỏ bận việc không tham dự, biểu thằng con đi cho biết bạn bè của mẹ nó, Quyên kéo tay nó đến chào mấy dì, tôi nhìn nụ cười lúm đồng tiền của nó sao mà giống Dung quá, nhỏ réo trong đ/t ‘bữa nào rảnh NA chạy ra nhà mình nhe, ra đây ngắm biển và ăn tôm cá tươi rói… .nhưng nói trước là ngủ hơi bụi đó’. Dĩ nhiên là tôi không từ chối lời đề nghị nầy , như ngày xưa tôi đã không từ chối bữa cơm ở nhà Dung sau buổi tan trường… Thu xếp mọi việc xong, tôi rủ Bạch Tuyết ra Long Hải thăm Dung, ai dè chị còn nôn nóng hơn tôi nữa khi vội vả ra gặp lại cô bạn thiếu thời ngay sau khi dứt cuộc họp trường ‘thấy thương lắm NA ơi, nó mỏng te như tờ giấy’(nguyên văn), sơ yếu lý lịch được trích ngang khi nghe nhỏ tỉ tê trong phone. Có chồng, một con trai 26 tuổi, đã nghĩ hưu, hiện là giáo viên Anh Văn tại nhà, tài sản duy nhứt : một căn nhà nhỏ sát bờ biển, hiện đương nằm trong diện qui hoạch, đền bồi rẻ mạt nên nhỏ uất ức trấn thủ lưu đồn cầm cự, không bà con không thân thế, cô giáo thương lũ học trò nghèo vừa quê, vừa dốt không nở dứt áo ra đi, áp lực tâm lý khiến nhỏ suy sụp và … còm nhom mỏng te là vậy.

IMG_1246

Con đường xa hơn tôi tưởng, từ Bà Rịa đi taxi (chỉ có chuyến vô mà không có chuyến ra), băng qua cánh đồng vắng, băng qua ruộng muối, băng qua những khu dân cư thưa thớt, Lộc An trước đây là vùng Kinh Tế Mới, không hiểu sao cô bạn nhỏ của tôi lại chọn nơi heo hút nầy để nghĩ hưu… Ngôi nhà khang trang với giàn bông giấy màu hồng tươi rực rở trong sân và hai cây sứ trổ hoa trắng muốt như là cái móc để khách nhận diện từ xa. Hai đứa tôi ôm nhau mừng vui thân thiết như chưa hề có mấy mươi năm ngăn cách trước đó, quả đúng như chị Bạch Tuyết nói, Dung mỏng te trong dáng cao gầy, mái tóc ngắn nhuộm màu vàng của nắng biển, vẫn còn nụ cười răng khểnh nhưng hình như mất tiêu má lúm đồng tiền trên gương mặt không còn tròn như thời thiếu nữ…
Nhìn cô bạn lăng xăng trong cái bếp nhỏ xíu, chắc lâu lắm mới có dịp trổ tài nên khá loay hoay bận rộn, khác với cuộc sống bình lặng thường ngày của chủ nhân vốn ăn uống đơn giản, bàn ăn, phòng ngủ phòng tắm, mọi bày trí trong nhà đều được sắp xếp chu đáo để đón khách bằng tấm lòng quý mến, lẳng hoa sứ trong phòng ngát hương, mấy bông giấy xếp tên vợ chồng tôi trên tấm drap trãi giường thiệt lãng mạn và đầy ấn tượng, tôi chợt nao lòng khi biết bạn mình đương sống rất cô đơn ở đây, thằng con đi làm xa, ông chồng thì mất biệt… Chỉ có mấy tấm hình treo trên tường là ấm cúng, hình Dung và đám học trò nhỏ, hình Dung và con lúc mặc áo tốt nghiệp, hình Dung và ngôi nhà bông giấy đỏ bây giờ, hình Dung với gương mặt hồn nhiên bên ngôi nhà cổ năm 17 tuổi… ‘Ru đời chỉ còn mẹ với con (TCS)’. Nhìn bạn và nhìn mình, thấy mình may mắn biết bao nhiêu, tôi phải cám ơn Trời đã cho tôi có hạnh phúc cuối đời bên gia đình êm ấm.
Chúng tôi có một ngày dạo chơi trên biển, một đêm để nói chuyện tâm tình, thời gian không thể phủ hết những câu chuyện của chúng tôi, nhắc lại quá khứ, kể lể những buồn vui trong đoạn đời đầy nghiệt ngã… Đằng sau cái mỏng te ấy là một sức mạnh phi thường, Dung mạnh mẻ hơn tôi tưởng, bạn đã đứng lên bằng đôi chân của chính mình, hơn hai mươi năm sống một mình, đi cày nuôi con, bây giờ thằng bé trưởng thành, Dung nghĩ mình đã thong thả, nhưng… cái nhà lại làm cô nàng bận tâm lo lắng, sau khi giải tỏa mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì với số tiền đền bù ít ỏi trong thời buổi nầy , bạn bộc bạch rất chân tình ‘Dung thích ở lại đây với đám học trò nhỏ của mình, tụi nó nghèo mà ham học, Dung muốn cho tụi nó chút chữ để dành, Dung sống đơn giản quen rồi, Dung thích biển và tình người chơn chất nơi này. Vậy mà.’ Giọng bạn buồn hiu làm tôi xót ruột, ước gì tôi có thể chia sẽ cho bạn được cái mà bạn cần, ước gì tụi mình có một bà tiên như trong truyện cổ tích để Dung ước gì… Tôi choàng qua đôi vai gầy guộc nhỏ của Dung mà thương bạn vô cùng ‘Đừng lo, tụi mình hết ‘tam tai’ thì hậu vận sẽ tươi sáng, số Dung luôn may mắn vào phút 89 mà lo gì, hiền ngoan như nhỏ thì trời nào bắt khổ mãi sao, yên chí đi nhỏ ơi!’
Chỉ có chuyến xe duy nhứt về thành phố lúc 5g30 sáng, chúng tôi chia tay trong bịn rịn, Dung đứng nhìn theo, chiếc bóng lẻ loi hắt dài ra đường, tôi vẫy tay Dung và muốn kêu lên, ‘hãy vào nhà và đóng chặt cửa nhanh đi’. Hình dung cô bạn sẽ loay hoay với mấy cái ổ khóa trong nhà ngoài ngỏ, cửa trước cửa sau, cửa sắt cửa gỗ, phòng thủ như một pháo đài kiên cố để ngăn kẻ xấu, kẻ gian. Hình dung căn nhà nhỏ ven biển và cô giáo ở một mình, tự dưng tôi lo sợ vu vơ giữa biển đời sóng dữ. Cầu mong cho bạn tôi có cuộc sống bình yên, có một ngày mai thanh thản.
Ôi, cô bạn nhỏ thời nào. Sao mà thương quá chừng chừng…

 

 

 

Mờ sương!

mo suong
               Lãng đãng sương mờ vướng mi tương
          Nghe đâu đó lạnh, thẩm má hường
    Êm đềm gió gợn vờn tâm tưởng
                  Hồn nương theo mộng tỏa đêm trường.

  Ve vuốt hoa xinh gởi chút tình
              Theo làn hương nhẹ thoảng lung linh
      Vỡ oà trong nắng ban mai mỏng
            Một trái tim thuần khiết băng trinh.

         Gởi cánh chim bay vượt gió ngàn
                Ngang miền biển rộng thả hồn hoang
             Màu xanh mềm mại vùng lưu luyến
              Nhịp sóng du dương khởi sống tràn.

              Cảm giác mờ sương, ơi… vấn vương
           Như đang đăm đắm cõi vô thường
            Le lói vầng hồng xuyên suốt mộng
                Tưng bừng khơi dậy sắc màu thương

                                                                                 HT.
                                                                          06/24/2018

VoViNam Việt Võ Đạo

 Xin phép được chia sẻ với các bạn hình ảnh thật dễ thương của Jayden Trang, đứa cháu thân yêu của tôi qua một đoạn video ngắn dưới đây. Năm nay Jayden vừa mười tuổi, cháu theo học VOVINAM Việt Võ Đạo gần một năm tại Trung Tâm Huấn Luyện Lạc Hồng, 7245 Corbin Ave, Winnetka, CA 91306. Vừa qua, ngày 29, 30 tháng sáu và ngày 01 tháng bảy năm 2018, Jayden được Trung Tâm Huấn Luyện Lạc Hồng tuyển chọn đi thi biểu diễn các đường quyền mà cháu đã được học trong thời gian qua, ở thành phố SAN JOSE với các Trung Tâm bạn.

Cám ơn Ivy, mẹ của cháu Jayden rất nhiều đã chia sẻ video này với chúng tôi.

Qua bốn lần thi biểu diễn các đường quyền, Jayden đã mang về cho Trung  Tâm Huấn Luyện Lạc Hồng hai huy chương vàng và một huy chương bạc.

IMG_0477

Cám ơn Võ sư Trưởng Lê Huy của Trung Tâm Huấn Luyện Lạc Hồng – Vovinam Việt Võ Đạo đã chia sẻ hình ảnh cháu Jayden nhận huy chương vàng trong kỳ biễu diễn đường quyền ở San Jose vừa qua với chúng tôi.

Chúc mừng con, Jayden. Hy vọng rằng con sẽ tiếp tục và cố gắng luyện tập môn võ thuật VOVINAM mà con yêu thích. Ngoài việc tập luyện cho cơ thể khỏe mạnh, bảo vệ cho chính mình, cô tin rằng sau này con còn có thể giúp đỡ cho những người khác nữa khi cần thiết, con nhé!   (Thủy Trang)

 

 

 

 

 

 

Mua áo

Xin gởi đến các bạn đọc bài thơ kế tiếp “Mua áo” của thi sĩ Đông Hồ qua công trình nghiên cứu và soạn thảo của anh Võ Văn Nhơn. (Thủy trang)

                Đông Hồ                                                                         

dong ho

Đông Hồ

Chiếc áo năm xưa đã cũ rồi,
Em đâu còn áo mặc đi chơi.
Bán thơ, nhân dịp anh ra chợ,
Đành gởi anh mua chiếc mới thôi.

– Hàng bông mai biếc màu em thích,
Màu với hàng, em đã dặn rồi.
Còn thước tấc, quên, em chửa bảo:
Kích tùng bao rộng, vạt bao dài?

– Ô hay! Nghe hỏi mà yêu nhỉ:
Thước tấc, anh còn lựa hỏi ai.
Rộng hẹp, tay anh bồng ẵm đó,
Ngắn dài, người mới tựa bên vai.

(Bài thơ “Mua áo” in trong tập Cô gái xuân xuất bản năm 1935, nhưng không ghi rõ sáng tác năm nào, như vậy thầy viết chắc phải từ 1935 trở về trước. Võ Văn Nhơn)                                                                 

Từ Tuyệt

IMG_0898

Cảm ơn cụ già An Khê đã cứu tôi
Và Bác sỉ Hoàng như Tùng giúp tôi

khỏi tàn tật.

Ta tỉnh lại từ cơn mê sảng
giửa đất trời tuyệt lộ Trường Sơn
có vầng trăng đỏ huyết ru buồn
gió rừng mang đi lời từ tuyệt

máu trộn mồ hôi và nước mắt
ta tập bò trên đất mẹ quê hương
kéo lê thân đèo cao vách đá
máu thịt nầy đây của mẹ cho con

thôi trả lại tang bồng nữa kiếp
về hư vô kỷ niệm ngày phai
máu khô cạn bao lần ngất lịm
trong cơn mê nhớ mẹ tàn phai

còn ai đây cho ta nhắn gởi
ta vẫn yêu nhân loại biết bao
rừng hoang thẳm thân tàn cát bụi
đành mang theo muôn nỗi hờn đau

lấy lá rừng khô buồn đắp mặt
hồn ngậm ngùi nỗi nhớ rưng rưng
ta nằm đây ngàn đời cô tịch
nhắn hoàng uyên xưa nắm xương khô tàn

Trầm Khanh