quê hương và niềm nhớ

Mơ làm cô giáo

Thủy Trang

IMG_1193Giờ học đã hết rồi. Cô giáo Tâm còn tần ngần nơi cửa lớp.  Lại một ngày nữa sắp qua. Nhìn những đứa học trò tất tả ra về, bất chợt Tâm nhớ lại những ngày xa xưa, một thời dấu yêu của mình.

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới ngày nào Tâm còn là một cô học trò nhỏ, vô tư, hiền lành, chỉ biết học hành và nô đùa cùng các bạn. Ước mơ duy nhất của Tâm lúc bấy giờ là được trở thành cô giáo, bởi vì Tâm rất thích dạy học và thích sống cuộc đời bình dị bên những đứa học trò, như cô giáo của mình vậy.

Ước mơ đó đã trở thành sự thật.  Sau khi tốt nghiệp, Tâm được chuyển về dạy ở một vùng kinh tế mới. Ngày đầu tiên nhận nhiệm sở, Tâm rất buồn khi nhìn thấy ngôi trường nhỏ của mình với mái lá xiêu vẹo, trống trước, rỗng sau.  Mỗi lần giảng bài, Tâm phải la thật to, nhưng học trò của cô vẫn không nghe được rỏ.  Cô thật thương cho học trò của mình quá. Gia đình của các em cũng rất nghèo, có ngày các em không đủ thức ăn, có em muốn xỉu trong lớp. Có em phải về nhà ngay sau giờ tan học, để giử em hay phụ giúp cha mẹ ra đồng làm việc, mặc dù các em rất muốn ở lại trường, để được cô giáo dạy thêm những môn học mà các em còn yếu kém. Nhớ đến đây, nước mắt của Tâm chợt ứa ra.

Hơn hai mươi năm qua rồi, bây giờ học trò của cô đã trưởng thành, không biết chúng còn nhớ lại những ngày tháng buồn khổ xa xưa không?

Còn Tâm, bây giờ cũng đã già, sau ngày từ giả quê hương để ra đi, Tâm và gia đình đến định cư ở California. Tâm thường đến dạy học ở trường Việt ngữ Cơ Đốc trong khuôn viên Thánh Đường Cơ Đốc Phục Lâm vào mỗi sáng chúa nhật. Ngôi trường này nhỏ nhắn, khang trang thuộc thành phố El Monte, vùng Los Angeles. Trường được thành lập bởi Mục Sư Nguyễn Khắc Vinh với sự hợp tác của các tín hữu và thân hữu thiện nguyện. Mục tiêu của trường là giảng dạy tiếng Việt cho các con em hải ngoại, để chúng có thể nói, đọc và viết được tiếng mẹ đẻ của mình, ngỏ hầu giúp các em có thể tìm về cội nguồn dân tộc. Bên cạnh việc giảng dạy tiếng Việt, Mục Sư Vinh thường hay nhắc nhở các giáo chức nên dành nhiều thì giờ để hướng dẫn và chỉ bảo thêm cho các em về đạo đức, lễ độ, tinh thần giúp đỡ lẫn nhau qua các bài hát, trò chơi, đố vui để học, kể chuyện…

l

Mặc dầu trường còn nhỏ, lớp học còn thiếu thốn, các em mẫu giáo và lớp một phải học ở phòng ăn, số lượng học sinh cũng không nhiều và giáo viên cũng thiếu. Nhưng với tinh thần yêu trẻ , cố gắng gìn giữ tiếng nói và văn hóa nước nhà, nên tất cả các giáo viên đều cố gắng, mặc dù ai cũng rất bận rộn với cuộc sống hàng ngày. Một điều mà tất cả đều đồng ý với nhau là trách nhiệm truyền bá tiếng Việt cho thế hệ mai sau là của chúng ta. Vả lại tiếng nói là gia tài duy nhất mà chúng ta đã mang theo, sau ngày rời xa xứ sở . Lẻ nào để mất hay sao?

Cho nên, trong những giờ dạy học, Tâm thường kể về quê hương của mình cho các em học sinh nghe và cô yêu nhất câu trả lời của các em khi được hỏi, vì sao các em đi học tiếng Việt: “Con đi học tiếng Việt vì con là người Việt”.

Nếu ngày xưa Tâm yêu học trò của mình vì các em phải sống trong cảnh nghèo khó nhưng hiếu học. Thì hôm nay cô yêu học trò của cô vì chúng cố gắng học tiếng nói của mình. Tuy  rằng các em đọc chữ có khi còn ngọng nghịu, phát âm không rành, chữ viết không đúng. Có khi lại không chịu đi học vì cảm thấy tiếng Việt khó quá hay không thực dụng như lời ba mẹ của các em chia sẻ. Nhưng với bất kỳ lý do gì, miễn là khi thấy các em đến lớp là các em đã mang lại niềm vui lớn cho tất cả các thầy cô rồi.

Miên man nghĩ ngợi, Tâm quên rằng mình cũng phải về rồi, ngày mai cô còn phải đi làm. Nhìn lại lớp học một lần nữa, hai chữ “quê hương” vẫn còn trên bảng trắng. Tâm khép nhẹ cửa lớp lại. Cô nghe như quê hương mình ở đâu đây, rất gần.

Thì ra quê hương chính là tiếng nói. Tiếng nói mà học trò của cô vừa mới đọc vang vang trong lớp học. Tiếng nói mà cô và các bạn của cô đang hết sức giữ gìn.

 

 

Con nhớ ba

ba

Thưa ba,

Có lẻ con là người hạnh phúc nhất so với anh và các em con trong gia đình. Vì con được sống cạnh bên ba lâu nhất. Từ lúc chân con bắt đầu tập tễnh bước vào đời, cho đến nay tóc con đà  ngã màu điểm trắng. Ba luôn luôn ở bên cạnh con. Ba là bóng mát cho tuổi đời con luôn mát rượi.
Bao nhiêu thất vọng, chán chường, lo âu, buồn khổ đều tan biến hết, khi có ba bên cạnh an ủi và vỗ về cho con.
Cám ơn ba đã cho con cuộc sống đầy hạnh phúc và ý nghĩa.
Những năm tháng sau cùng, tuy rằng bệnh họan luôn đến với ba triền miên, nhưng chưa bao giờ ba đánh mất niềm tin. Ba luôn nghe lời bác sỉ và cố gắng luyện tập cho cơ thể được khỏe hơn và có thể mang lại cho con nụ cười. Ba luôn chia sẻ những gì ba có và những gì ba có thể làm được để giúp đỡ cho những người già neo đơn, những người nghèo khó, và các trẻ em mồ côi qua các công việc từ thiện mà con được biết, ở quê nhà . Sự kiên trì, nhẫn nại, lạc quan và tấm lòng nhân ái của ba đã để lại cho con một gia tài to lớn trước khi ba ra đi, rời xa thế gian này, rời xa con mãi mãi.
Từ đây không còn tiếng reo vui của con mỗi chiều đi làm về, con ríu rít gọi ba
“ba ơi, con về rồi”. Nhưng hình ảnh người cha già ngồi chờ con vào những buổi cơm chiều, khi con đi làm về muộn, vẫn là hình đẹp nhất mà con sẽ giử mãi trong trái tim con, cho đến ngày con nhắm mắt.
Ba ơi, con sẽ không bao giờ quên ba và sẽ không bao giờ nói lời vĩnh biệt với ba vì con biết, ba luôn luôn ở bên cạnh con, thương con và chăm sóc con như lúc con còn tấm bé phải không ba?

Ba ơi, con nhớ ba!

Thủy Trang

 

 

 

Nói với nhau

Thuy_Trang127px

Với tôi, quê hương mãi mãi là niềm thương yêu và vĩnh viễn là nỗi nhớ bất tận trong trái tim của một người xa xứ, cho đến khi đôi mi tôi âm thầm khép kín lại.

Tôi cũng nhớ những khung trời kỷ niệm của một thời áo trắng tinh khôi mà tiếng guốc vang vang nơi sân trường buổi sáng vẫn còn vang vọng mãi trong trong trái tim tôi cho đến bây giờ.
Những tình yêu trong trắng, dễ thương của tuổi học trò vẫn còn đầy với biết bao nỗi nhớ trong tôi… 

Và còn bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu câu chuyện vui buồn, phá phách …của tuổi học trò đang chờ chúng ta sống lại cái thời “non non” khờ dại.

Xin hãy cùng tôi chia sẻ những yêu thương này cho lòng mình còn thao thức rồi mĩm cười với một thoáng trong mơ và cảm thấy hạnh phúc ngập tràn trong niềm thương nỗi nhớ …xa xưa.

 Tôi vẫn tha thiết chờ bạn trong tình yêu quê hương và niềm nhớ ngút ngàn này!

Bài viết chia sẻ của các bạn xin Email về: sumer1996@aol.com

Thân mến,

Thủy Trang

Học tiếng Việt

IMG_0807 (1)

Là người Việt, tại sao lại không biết tiếng Việt?
Đó là niềm trăn trở của tôi khi nghĩ về các con của mình và cố gắng dắt con tới trường Việt Ngữ, để chúng có thể học tiếng Việt. Ở đó, có các thầy, cô giáo thiện nguyện với hoài vọng gìn giữ và duy trì tiếng Việt nơi quê hương thứ hai này. Họ luôn đem hết tâm sức của mình, để dạy cho các con tôi hiểu biết tiếng Việt, biết đọc, biết viết ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Đồng thời giúp cho các con tôi có khả năng giao tiếp với cộng đồng người Việt nơi hải ngoại và hướng về quê hương đất nước sau này, khi chúng lớn lên.

Các con tôi sẽ có dịp sinh hoạt văn nghệ với các bạn cùng lớp, đọc thêm sách lịch sử tiếng Việt và đựợc các thầy, cô giáo giảng dạy về công dân- đức dục để chúng biết yêu thương gia đình, lễ độ, khiêm tốn với mọi người và luôn hướng về quê cha, đất tổ trong tinh thần thuần túy Việt Nam. Xin cám ơn các thầy cô rất nhiều.

Tôi cũng rất vui mừng khi nghe đựơc những lời chia sẻ của các cháu của tôi, khi được ba mẹ các cháu đưa chúng tới trường học tiếng Việt và đã thành đạt rất nhiều trong cuộc sống nơi này như sau:

“ Con xin cám ơn ba mẹ đã cho con đi học tiếng Việt. Nhờ đó con có thể giúp đỡ các cô, chú, bác, anh chị …người Việt không nói đựơc tiếng Anh trong lúc họ nằm bệnh viện và con là y tá trực”

“Con xin cám ơn ba mẹ đã đã dắt con tới trường Việt Ngữ, cho con học tiếng Việt. Để hôm nay con có thể trình bày ca khúc “ Việt Nam, Việt Nam” bằng chính ngôn ngữ và cảm xúc của trái tim mình trong đêm văn nghệ ở trường con.”

Sẽ tự hào biết mấy khi: “Con tôi biết đọc, nói và viết tiếng Việt”. Xin quí vị phụ huynh hãy cùng tôi, dắt các con tới trường Việt Ngữ, trong niên khóa này, trong học khu của chúng ta, để giúp các con của mình học được tiếng Việt và để bớt đi nổi trăn trở của chính mình, khi nghĩ về câu hỏi mà các con mình sẽ phải trả lời “Là người Việt, tại sao lại không biết tiếng Việt?”.

Thủy Trang

“Viết theo lời tâm sự của một phụ huynh học sinh có con đi học tiếng Việt”

 

 

Em có hay

          Thủy Trang

Em nói chiều nay có mây bay,
có nắng nhẹ rơi trãi lối dài.
là đường hai đứa ta cùng bước,
hạnh phúc đong đầy tay trong tay.

Cho đến chiều nay mây vẫn bay,
nắng vẫn hây hây trãi lối dài.
Mà đường hai đứa không chung bước,
hạnh phúc xa rồi tay vẫy tay.

cropped-img_06841.jpg

Tiếc nuối còn đây cuộc tình dài,
từ ngày thơ dại sách trong tay.
Lýnh quýnh chờ nhau giờ học cuối,
chỉ biết yêu thôi chẳng học bài.

Bây giờ xa lắm thuở mây bay,
em cuối trời xa nỗi u hoài.
Anh hình như thấy dường đâu đó,
một chút tình hờ, em có hay?

 

Về quê em

IMG_0686

     Thủy Trang

  Hôm nay cô giáo dạy,
  cô dạy bài Việt Nam.
  Em cất cao tiếng hát,
  như một loài chim non.
  Chim non bay về tổ,
  em bay về quê em

(lớp học Việt Ngữ )

Con đường về quê hương

                     Thủy Trang

IMG_0737

     

 

 

 

 

       

       

 

         Một sớm mai nào đó,
         em theo mẹ đến trường,
        học tiếng Việt yêu thương.
        Em bước chân trên đường,
        nhẹ nhàng thật dễ thương.
       Mẹ nói yêu con đường,
       con đường em đến trường,
       con đường về quê hương.

            (lớp học Việt Ngữ )

Buổi chiều vàng

                     Thủy Trang

Capture mom

               Mẹ hởi, con yêu buổi chiều vàng,
               chiếc cầu lắc lẽo chuyến đò ngang.
               Nắm bàn tay mẹ con lần bước,
               mẹ dắt tay con đến trường làng.

               Có cô gái nhỏ dáng ngoan ngoan,
               cặp, viết trong tay chẳng gọn gàng.
               Lần đầu đi học cô sợ lắm,
               đến chốn đông người cô chẳng quen.

               Lần đầu cô biết cô xa mẹ,
               thút thít, nghẹn ngào thương quá thương.
               Mẹ cô cúi xuống lau dòng lệ,
               nước mắt cô rơi rớt trên đường.

               Cô nhớ tai nghe tiếng trống trường,
               mẹ về đôi mắt vẫn còn vương.
               Nhìn cô như nói lời thương mến,
              “đừng sợ nghe con có mẹ bên.”

                Biết mấy yêu thương để đáp đền,
                đôi bàn tay mẹ, mắt êm êm.
                Bây giờ xa lắm cô vẫn nhớ,
                mẹ hởi, chiều xưa rất êm đềm.

The Journey Begins

Thanks for joining me!

Good company in a journey makes the way seem shorter. — Izaak Walton

post