quê hương và niềm nhớ

Đi tìm ngày xưa

nguyen                                                                               Cứ mải miết đi tìm
                                                                               Ngày xưa dường lạc mất
                                                                               Mênh mang trong đời thật
                                                                               Năm tháng cũ đâu rồi?

                                                                           … Năm tháng của tinh khôi
                                                                               Của nụ cười trong mắt
                                                                               Của ánh trăng vằng vặc
                                                                               Soi thấu phút mù lòa…

                                                                               Giờ chỉ một cánh hoa
                                                                               Là cả trời kỷ niệm
                                                                               sao ta hoài tìm kiếm
                                                                               Nhưng chỉ thấy lụi tàn
                                                                               Chỉ còn giọt sương tan
                                                                               Chỉ còn tim trống hoác
                                                                               Chỉ còn trong thinh lặng
                                                                               Giọt nước mắt tủi hờn
                                                                               Đêm tàn đến sớm hôm
                                                                               Lại bỗng dưng dáo dác
                                                                               Ngày hôm qua ta lạc?
                                                                               Trôi mãi tới nơi nào?
                                                                               Mang theo cả lao đao
                                                                               Chở nỗi niềm lận đận…

                                                                               Giấc mơ nào vỡ vụn
                                                                               Ký ức nào lúng túng
                                                                               Vùng vẫy giữa thực hư
                                                                               Đời và mộng cứ như
                                                                               Đám sỏi khô yên lặng
                                                                               Lẫn hai màu đen trắng
                                                                               Cho tâm tưởng xám dần
                                                                               Ngồi đếm mãi bước chân
                                                                               Đi tìm năm tháng ấy
                                                                               Ngỡ ngày xưa gần vậy
                                                                               Sao tan biến mất rồi?\

                                                                               Mê và tỉnh cứ trôi
                                                                               Đếm thời gian còn lại…

                                                                                         TT.
                                                                                  2:30 am 12/10/20

Món quà sinh nhật

Ma sin nhat

                                                                              Mấy hôm rồi mẹ hỏi
                                                                              sinh nhật con khi nào
                                                                              mẹ già nên trí nảo
                                                                              không còn nhớ được bao!

                                                                             Nghe mẹ nói lòng đau
                                                                             nước mắt con tuông trào
                                                                             sợ phút này qua mau
                                                                             thương mẹ biết dường nào!

                                                                             Đâu phải là chiêm bao
                                                                             sao lòng con lo sợ
                                                                             mẹ ơi đâu là mơ
                                                                             mà con mãi thẫn thờ…

                                                                            Ôi! nghĩa mẹ vô bờ
                                                                            chợt về thật đơn sơ
                                                                            là quà yêu muôn thuở
                                                                            sao mắt con lệ mờ!

Nhớ Xuân xưa

CaptureF

            Chưa bao giờ tôi thấy nhớ
              quê hương tôi bằng bây giờ
    bởi đất nước tôi là thơ
                                 của Nguyễn Du từ muôn thuở chưa mờ
                              của Thanh Quan với đèo vắng chơ vơ
                                     chiều dừng bước ngẩn ngơ hồn non nước

                           Người xa xứ bôn ba đời xuôi ngược
                                          một chiều xuân bổng nhớ nước thương nhà
                           bởi quê hương là mạch sống bao la
                            mà nỗi nhớ đã hòa trong mạch máu
                  dù mùa đông thiếu áo
             dù mùa hè thiếu ăn
                                                  nhưng tình người vẫn chan chứa tựa vầng trăng
                                và chất phác như giồng khoai liếp sắn

                         Tôi yêu quê tôi trong từng sâu lắng
                              như tấm áo nghèo che nắng che mưa
                   như bà mẹ quê vất vả sớm trưa
                            như bác nông phu lam lủ cuốc bừa…
                         quê hương tôi ơi! yêu mấy cho vừa

           Xuân nay lại đón giao thừa
                        nhớ xuân năm cũ xa xưa ấm nồng
      bây giờ xa cách núi sông
                                    vẫn nghe thổn thức chạnh lòng canh thâu!

 

Xuân trong tôi

xuan trong toi

            Đêm ba mươi năm nào
      chao ôi, dài làm sao
          giao thừa đi đâu vắng
         cho tôi chờ băn khoăn

         Tôi yêu mồng một Tết
                tuổi thơ ngây ngờ nghệch
            mong được mặc áo mới
          cùng bè bạn rong chơi

         Với tôi xuân tuyệt vời
          tiếng cười rộn nơi nơi
             đâu đây tràng pháo mới
               đì đùng quanh phố người

   Đàn em bé reo vui
        cụ già mừng tuổi mới
         trai gái làng mong đợi
           xuân về gieo thắm tươi

      Xuân ơi, xuân về rồi
            mang theo vạn niềm vui
tin yêu và nụ cười
      rạng ngời trái tim tôi!

Một trời yêu

                        Hôm nay đã là ngày giỗ thứ tư của ba rồi. Con rất nhớ ba!

Lặng câm

Lặng câm
                                                                        Khi người hiểu thì tôi đã đi rồi
                                                                        từng lời phiên nào vang vọng xa xôi
                                                                        người xa rồi tôi về thơ trên môi
                                                                        loài chim tắt trên cành lìa xa đời

                                                                        Khi người biết thì thời gian qua rồi
                                                                        biển đã một lần khép kín ngoài khơi
                                                                        mây đã một lần biệt tích ngàn trôi
                                                                        và đời tôi chỉ một lần rồi thôi

                                                                        Khi người nghe thì tôi đã xa rồi
                                                                        còn lời chưa thưa thì chi thôi
                                                                        lời nồng nàn xin lỗi ai.. và tôi
                                                                        mà ngàn lần vẫn câm nín trên môi

                                                                        Khi người tin thì tôi đã khuất rồi
                                                                        nằm riêng một nơi chân trời xa xôi
                                                                        chỉ còn tiếng thở dài vương cỏ rối
                                                                        hàng chữ buồn phiền kể lể tên tôi

Chúc mừng Giáng Sinh

Giáng sinh năm cũ

nam cu                                                                           Thuở ấy tôi là người ngoại đạo
                                                                            quỳ xin ơn Chúa ngự trên cao
                                                                            người tôi yêu theo Công Giáo
                                                                            khấn nguyện tình đầu luôn có nhau

                                                                           Người ấy nhìn tôi …thật nhiệm mầu
                                                                           ngôn từ không nói được gì đâu
                                                                           đôi mắt dịu dàng còn ghi dấu
                                                                           ấm áp tình nồng trân quý trao

                                                                          Và rồi một sớm gặp hôm nào
                                                                          từ đó không còn trông thấy nhau
                                                                          sân trường lặng vắng tin người ấy
                                                                          tôi vẫn mong chờ nhắn gió, mây

                                                                         Giờ đây kỷ niệm đã …phủ đầy
                                                                         thời gian dần xóa bóng hình ai
                                                                         Chúa ơi, xin Chúa thương người ấy
                                                                         Ơn phước cao dày chẳng dám phai!

Biệt ly

ba con

                                                                  Con vẫn thấy ba như còn ở đó
                                                                  vẫn thương con dưới lòng đất thâm sâu
                                                                  tình yêu ba chan chứa vạn phép mầu
                                                                  cất nhẹ hết trời sầu con gánh nặng!

                                                                  Có những lúc bình yên trong thinh lặng
                                                                  con chợt nghe có tiếng gọi thân yêu
                                                                  ba còn đây tha thiết những buổi chiều
                                                                  bữa cơm muộn ngồi chờ con về muộn!

                                                                  Cũng có lúc hoàng hôn còn chưa xuống
                                                                  nghĩa trang buồn đã quạnh quẽ đìu hiu
                                                                  con ở đây nước mắt chợt rơi nhiều
                                                                  ba có biết một trời yêu con mất!

                                                                  Ba có biết cho dù là sự thật
                                                                  con vẫn tin ba còn mãi nơi đây
                                                                  trái tim con nỗi nhớ đã đong đầy
                                                                  biệt ly đó phút này không ý nghĩa!

Tạ Ơn!

ta on1                                                                Tạ ơn Chúa cho con đời hạnh phúc
                                                                được bình an và vui sống ngày qua.
                                                                Tạ ơn mẹ trong bóng xế tuổi già
                                                                vẫn yêu mến và thương con nhiều quá!

                                                               Tạ ơn bạn từ miền xa xứ lạ
                                                               mình quen nhau rồi nói tiếng thâm giao
                                                               cuộc sống vui và ấm áp ngọt ngào
                                                               khi có bạn đời tôi thêm tươi đẹp!

                                                              Tạ ơn anh tình xưa còn khép nép
                                                              thuở học trò tóc kẹp chấm ngang vai
                                                              tình yêu em khe khẻ nhẹ gót hài
                                                              bên anh đó nhớ hoài thời thơ dại!

                                                              Tạ ơn lắm một quê hương vĩ đại
                                                              đã cưu mang và yêu mến chúng tôi
                                                              bốn mươi năm, xa quá đã qua rồi
                                                              vẫn nhớ mãi tình người từ hôm đó!

                                                              Tạ ơn được tự do mà tôi có
                                                              từ bao năm…những chiến sĩ hùng anh
                                                              Người ra đi chỉ muốn để lại dành
                                                              lòng can đảm và tự do lấp lánh!

                                                              Tạ ơn thuở quê hương ngày ấm lạnh
                                                              bữa cơm chiều con cá lóc nấu canh
                                                              quê hương ơi, mảnh đất thật an lành
                                                              tôi nhớ mãi mẹ sanh tôi ở đó!