quê hương và niềm nhớ

Người thầy khác biệt

 

IMG_6142  Ngọc Ánh

Cầm cuốn sách cũ mèm, vàng ố của nhà văn Mai Thảo, tôi lẩm nhẩm đọc cái tựa: ‘Người thầy học cũ’, chữ ký uốn éo đúng 3 nét dọc nhưng không đề tên người nào, màu mực tuy phai nhưng còn đọc được hàng chữ… . tháng 4-1969… Con số đã gợi nhớ cho tôi những năm tháng nào xa lắc…
Lớp Đệ Lục, tôi học Việt Văn với thầy Nguyễn Hiền Tâm. Ông cao gầy với cặp kiếng gọng đen to đùng gắn hờ hững trên mũi. Nhiều người nói ông gàn với phong cách lè phè, bất cần đời, nói năng đôi khi châm chọc, chế giểu làm người khác khó chịu. Bạn bè đồng nghiệp thân thiết không nhiều. Sau giờ dạy, chưa ra khỏi cổng trường là áo đã buông thỏng, cuốn sách lận vào lưng và lầm lũi cuốc bộ thong dong (học trò lén gọi ông là ‘Tâm lũi’ cũng vì vậy) . Giáo trình dạy của ông cũng không giống ai, ông dạy tiếng Hán Nôm ‘tam ba tứ bốn, tử mất tồn còn… ’ dạy thơ Nguyên Sa… ‘bàn tay năm ngón, có ngón dài ngón ngắn, có ngón chỉ đường đi, có ngón tay đeo nhẫn, có ngón gài… coóc xê… ’ cả lớp con gái mới tuổi 12 ngơ ngác không hiểu coóc xê là gì, nhưng vẫn cười thích thú vì bài thơ lạ lạ hay hay. Tết đến, không biết ai đó in cho ông một hộp carte visite, ông đem vô lớp phát hết cho lũ nhỏ, và dặn lật ra sau mỗi đứa ghi hàng chữ nầy vào…
‘Lặn ngụp rã rời, trong cơn lũ thất vọng chán nãn, nhưng vẫn ngạo nghễ ngang tàng, Thầy chúc cho những cánh bướm, tìm được mùa xuân của mình.’
Đứa nào cũng nắn nót viết và đem lên cho ông ký tên, coi như là thiệp chúc Tết, vui ơi là vui khi được ví von là… bướm. Lâu lâu ông lại cao hứng treo giải thưởng tập làm văn, chò nào điểm cao nhứt ông cho cuốn sách, trong lớp thời ấy có tôi và Thu Hương ngang tài ngang sức, nhưng nhỏ ta viết chữ đẹp, sạch sẽ hơn, ông cho nó hạng nhứt với cuốn ‘Văn Chương Tranh Đấu Miền Nam’dầy cộm của Nguyễn văn Sâm và tôi hạng nhì, với cuốn ‘Người thầy học cũ’ của Mai Thảo, tôi mê văn thơ từ dạo ấy… Những bài luận văn có vẽ hơi ngang tàng một chút, ông chấm khá hơn là lối viết ủy mị khuôn mẫu. Có lần tôi tập làm thơ than mây khóc gió gởi cho ông xem thử, nếu được thì nộp bích báo trong trường, Cả tuần hồi hộp chờ đợi, ông trả về với lời phê: ‘mỗi thời đại có một vài nhà thơ hay, mỗi nhà thơ có vài bài hay, mỗi bài thơ chỉ có vài chữ hay… làm thơ khó lắm em ơi!’ Thế là chấm hết, tôi thề không bao giờ làm thơ nữa!
Cá tính gàn dở, nói năng thẳng thừng cộc lốc, tác phong không có vẽ gì là một nhà giáo của ông vậy mà gây ấn tượng với đám học trò Hoàng Diệu suốt mấy chục năm sau nầy , dầu trong nước hay ở hải ngoại mỗi khi nhắc tới tên ông, hầu hết đứa nào cũng nhớ, cũng thương, cũng nhắc lại vài kỹ niệm cũ về ông rồi cười ha hả, kể cả những tên từng bị ông cho ăn một lần cả chục trứng vịt đỏ chói trong tập như tôi cũng khó mà ghét ông được, bởi vì ông là người giản dị, dễ hoà đồng, thân thiện với lũ học trò nhỏ, sau giờ dạy ông khoái đi thục bi da với đám con trai mà bây giờ nhắc lại tụi nó vẫn nhớ tay cơ tuyệt chiêu của thầy.
Hơn 40 năm trôi qua, gặp lại ông giữa Sàigòn, cũng y chang như trước đây, tóc hơi hoa râm một chút, cặp kính gọng đen to đùng gắn sệ trên mũi, áo bỏ ngoài, đầu đội trời chân mang dép, cũng cao gầy và dáng đi lầm lũi, ông ‘bị nghĩ dạy’ từ sau 75, sống lang thang quanh quẩn đâu đó, nói theo thời buổi bây giờ, ông là người vô sản! Đôi khi tôi tự hỏi ông đã sống như thế nào trong suốt bao nhiêu năm?
Học trò cũ thì ở tứ tán khắp nơi, cũng có người về nước tìm thăm ông, một buổi nhậu Thầy trò thân thiết, lâu lâu có đứa gởi Thầy ít tiền uống cà phê, nhưng ông khoái uống rượu hơn, mà cũng lạ, ở tuổi thất thập có dư, sức khỏe ông vẫn bình chân như vại! Ông uống bia như uống nước lã, và hút thuốc thả khói mù trời.
Có đứa nói ông chán đời, có đứa nói ông bất mãn, mặc kệ, ai bàn tán gì thì ông vẫn cứ sống thong dong ngạo nghễ trong cõi đời nầy với tâm trạng bất cần ‘đặng chẳng mừng, mất chẳng lo’. Và đám học trò xa xứ lâu lâu lại hỏi thăm ‘Thầy bây giờ sống ra sao rồi?’ Đừng lo, ông ấy mãi mãi vẫn là ‘Tâm lũi’ thân thương của tụi mình mà. Riêng tôi, nhắc đến ông bởi vì lòng cảm mến đặc biệt, nếu có dịp làm lại bài tập làm văn lớp 7 với chủ đề ‘Hãy kể lại hình ảnh Thầy/Cô nào ấn tượng nhứt trong cuộc đời em’ có lẽ tôi sẽ viết về ông, người Thầy khác biệt, không giống ai.

Mẹ ơi!

img_05751-e1527917677757.jpg

                               Bài thơ được phổ nhạc 

Xin chân thành cám ơn nhạc sĩ Hiếu Anh đã phổ nhạc bài thơ “Mẹ ơi” của tôi trong CD âm nhạc ” Ngày tháng cô đơn” của nhạc sĩ cùng với những tình khúc phổ thơ khác. Rất tiếc là tôi chỉ được một lần thưa chuyện và nói lời cám ơn đến nhạc sĩ . Sau đó ít lâu được tin nhạc sĩ Hiếu Anh đã ra đi vĩnh viễn, để lại cho đời niềm thương tiếc khôn nguôi. Xin phép được chia sẻ bài hát này cùng với các bạn như một lời tri ân còn mãi của tôi đối với nhạc sĩ Hiếu Anh, người đã dành tặng cho tôi  món quà quý giá này.

                                         Mẹ ơi!

                                                           Tôi yêu những dòng sông,
                                                           mênh mông…
                                                           như lòng mẹ.

                                                           Tôi yêu những rặng tre,
                                                           rợp bóng buổi trưa hè.
                                                           Như bàn tay vuốt ve
                                                           của mẹ.

                                                           Tôi yêu làn gió nhẹ,
                                                           từ bên trời lắng nghe.
                                                           Lời ru con khe khẻ,
                                                           trong một túp lều che.

                                                           Tôi chỉ xin gọi mẹ,
                                                           như tiếng trẻ ngây thơ.
                                                           Vĩnh viễn không bao giờ,
                                                           trong lòng tôi thiếu mẹ.

                                                           Như trẻ thơ đỏ đẻ,
                                                           gọi mãi tiếng mẹ ơi.
                                                           Xin yêu mẹ một đời,
                                                           như ngọn nến tuyệt vời.
                                                           Thắp sáng mãi tim người.

                                                            Khe khẻ gọi, mẹ ơi!

                                                                 Thủy Trang

Thơ của thi sĩ Đông Hồ

IMG_0918
ĐÔNG HỒ
 

Xin gởi đến các bạn đọc bài thơ kế tiếp “Tuổi Xuân” của thi sĩ Đông Hồ qua công trình nghiên cứu và soạn thảo của anh Võ Văn Nhơn. (Thủy trang)

 TUỔI XUÂN

Kể từ khi quen nhau,
Vừa mười ba tuổi đầu,
Tuổi xuân, tuổi vui sướng,
Nào có biết chi sầu.
Quen nhau thì yêu nhau,
Yêu nhau quấn quýt nhau.
Quây quần trong một tổ,
Như đôi chim bồ câu.
Ngày tháng chỉ mong cầu,
Gần nhau được dài lâu.
Sum vầy lòng những ước,
Ly biệt có ngờ đâu.
Muốn thế, vẫn được thế,
Ai khéo chiều nhau tệ.
Bao những cuộc vui cười,
Cùng nhau cùng chia sẻ:
“Anh ơi! Em muốn học,
Anh hãy dạy em đọc,
Day em không? Hở anh?
Không dạy em, em khóc.
Em đừng làm nũng chứ!
Hãy nói anh nghe thử,
Em muốn học chữ gì?
– Em muốn học quốc ngữ!
Quốc ngữ chữ Việt Nam,
Này thơ em, anh xem.
– Anh nghe, em cứ đọc!
– Thơ rằng “Anh yêu em!…”.

“Em muốn dạy anh thêu,
-Yêu em, anh phải chiều,
– Chỉ kim, anh thử lựa,
Nghe lời em, em yêu.
Này! Anh thêu khéo chán,
Ngàn mây đôi chiếc nhạn,
Chắp cánh tung trời bay,
Trăm năm cùng kết bạn.
Tươi thắm bức lụa là,
Đôi chim nhạn không già,
Đời mình âu cũng thế,
Ngày xuân ở với ta…”.
“Này anh, buổi thư nhàn,
Em dạy anh học đàn.
– Học đàn khó! – Đâu khó!
Chỉ đôi tiếng nhặt khoan!…”
Khoan nhặt đôi đường tơ,
Lay động đôi lòng thơ.
Gảy nên khúc tình ái,
Khúc dứt, lòng ngẩn ngơ…
Buông bắt trên tơ trúc,
Nhìn em, năm ngón ngọc,
Năm búp măng nõn nà.
Mải nhìn đàn chửa thuộc…

“Anh ơi! Em muốn chơi,
Non nước chốn này vui…”.
Âu yếm, cầm tay dắt,
Cùng nhau thưởng cảnh trời.
Ngày lặng, màu hoa cỏ,
Đêm thanh, thú trăng gió.
Cảnh trời với lòng người,
Biết bao lần gặp gỡ.

“Anh! Em muốn chơi thuyền,
Một ngày ta làm tiên…”
Buông buồm theo ngọn gió,
Sóng nước những triền miên.
Trời biển cảnh lồng lộng,
Đôi tấm lòng rung động,
Kề vai sẽ tựa nhau,
Chập chờn trong giấc mộng.
Bên rừng, chiếc lá rơi,
Mặt nước, cánh hoa trôi.
Chòm mây bay tản mác,
Đàn nhạn rẽ phương trời.
Trông cảnh, em ngậm ngùi,
Nhìn em, anh thở dài.
Cảm nghĩ chuyện dời đổi,
Giọt lệ bắt đầu rơi!…

Biết đời từ hôm ấy,
Tuổi lớn, ngày dần thấy:
Chuyện buồn đưa đến thường,
Ngày vui không có mấy.
Đôi lứa cũng xa nhau,
Tuổi xuân còn mãi đâu,
Biệt ly nay mới biết,
Chi xiết nỗi thương đau.
Giọt lệ một lần ứa,
Biết bao lần chan chứa,
Một lần khi bắt đầu,
Biết bao lần sau nữa!

Chốc, mười mấy năm trời,
Trăm nghìn cảnh đổi dời,
Nói đến chuyện gặp gỡ,
Sóng ngược lại bèo xuôi!
Cuộc đời những lăn lóc,
Tiếng cười đổi tiếng khóc,
Nào đâu bạn trẻ thơ,
Cùng ta kề mái tóc?
Buồn, nhớ cảnh năm xưa,
Lòng riêng những thẫn thờ,
Tóc xanh hồ đã bạc,
Luống tiếc tuổi ngây thơ!

 

Hình kỷ niệm

                           Hình kỷ niệm Hội Đồng Hương Hà Tiên

Xin quý đồng hương và quý thân hữu Hà Tiên xem lại video này thật dễ thương và rất vui vào ngày “Họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên” Mười ba tháng 8 năm 2017 tại Garden Grove Park, thành phố Garden Grove, California do Hội Đồng Hương Hà Tiên tổ chức.

         Cám ơn em Trang Q. Thanh đã chia sẻ video này với chúng tôi.

 

 

 

Tưởng nhớ

Vài nét về tác giả

 Hồ thị kim Hoàn là người bạn rất thân của tôi. Chúng tôi quen nhau từ lúc còn học Trung học cho tới bây giờ.  Hoàn viết văn và làm thơ rất nhiều, cô nổi tiếng là học sinh xuất sắc  về môn Văn khi chúng tôi còn ngồi ghế nhà trường ở bậc Trung học. Xin mời các bạn thưởng thức bài thơ đầu tiên của Hồ thị kim Hoàn “Tưởng nhớ”. Cám ơn nha Kim Hoàn và chào mừng bạn đến với “quê hương và niềm nhớ”. (Thủy Trang)

16665621_1713073525373127_1056183781652331891_o

Em bỏ tôi đi chẳng giả từ
Riêng mình tôi nhớ chuyện ngày xưa
Trở lại vườn hoang tìm hư ảnh
Bóng dáng em nhòa theo cơn mưa

Nhớ quá em ơi, nhớ tiếng cười
Một thời hạnh phúc, một trời vui
Đâu đây trong gió dư âm cũ
Quyện cả hồn tôi đến rã rời!

        Hồ thị kim Hoàn
           (Sep. 22. 2016)

Đóa Quỳnh hay môi em …?!

Vài nét về tác giả HT

HT. là một người em, một người bạn thân thiết trong nhóm “Bạn Hữu Bốn Mùa” của chúng tôi. HT. có biệt tài làm thơ rất nhanh và em viết rất nhiều bài thơ. Xin mời các bạn thưởng thức bài thơ của em “ĐÓA QUỲNH HAY MÔI EM…?!” Cám ơn HT. đến với “quê hương và niềm nhớ”. (Thủy Trang)

IMG_2043

 

 

 

 

 

 

 

Vườn ai thắm màu tươi rực rỡ
Nghìn vạn hoa chen mở cánh xòe
Xanh vàng tím đỏ ấp e,
Nửa dường chúm chím, nửa khoe hồng hồng.

Dòng ẻo lả mong manh sắc gợi
Đóa Quỳnh Hương ấy khởi ngọt ngào
Dịu dàng như áng mây cao,
Cánh vừa he hé … môi đào…. thoảng hương.

Quỳnh úp mở nhụy hường nắng nhiễu
Môi em cười hàm tiếu kiêu sa
Nồng nàn tựa ánh trăng ngà
Bướm nhường, ong thẹn, bởi hoa rạng ngời.

Đương khi ấy bỗng thời gió loạn
Rung lá cành nét nhạt bóng nhòa
Vấn vương một chút tình xa,
Môi em hay đóa Quỳnh hoa nở ngày.

                        HT.
                05/18/2018

Hoang vu kỷ niệm

         Trầm Khanh             

đã nghe vang vào mùa lá me bay                                  
đường thành nội mòn chân người (ngựa) Thượng tứ
và mắt nâu, nắng hạ buồn liêu trai                                       IMG_1145
áo tà huy, du mục tháng ngày dài

đã quen thân những nấm mồ hoang xây
đã nghe âm thầm tiếng đất gọi về
ôi quê hương nối liền bao lục địa
mạch đất thiêng dâng kín trọn tình người

xin nằm xuống đây_ một đời mệt mỏi
một đời đi, quên hết cả lối về
lần đốt tay gọi tên từng kỷ niệm
nhạc trầm cello về tận cuối trời

rồi đời cũng qua, rồi người cũng đi
còn lại nơi đây chỉ một mình tôi
một ngàn năm sau_bóng tối vây quanh đồi
dáng người thân yêu_xa tận cuối trời

cơn mưa chiều với những giọt nước mắt

nước mắt của em (và của anh) nhỏ xuống vũng đầy

trời buồn chia xa những hạt lệ ngâu
rơi vào mênh mông cuộc đời quạnh vắng
và lòng anh là sa mạc hoang vu
và hồn em là biển cả sương mù

quê hương ngan ngát mây trôi
bóng em về cuối chân trời mù sương

           

 

 

 

 

 

Bạn và một thời đáng nhớ

doi

Tôi đọc ở đâu đó câu nầy mà thấy đắc ý ‘đừng coi của cải là bạn, hãy coi bạn là của cải’. Khi mà người ta đã đến cái ngưỡng ‘lục tuần’ thì chuyện của cải nầy cần thiết biết bao nhiêu, bởi vì nếu không có nó, trước lúc ra đi xa người ta sẽ ấm ức nhận ra rằng mình quá nghèo, quá cô đơn. 
Tôi có nhiều bạn, tôi tự hào để nói như vậy.

Hồi nhỏ má tôi hay bị mấy bà hàng xóm rù rì ‘con gái con đứa gì mà đánh đôi đánh đọ’. Má tôi cười hiền ‘tui biết tánh con tui mà’, có lẽ bà thông cảm tôi là con một, không chị em trong nhà để chơi nên cũng buồn… Đầu làng cuối xóm tôi đều có bạn, đi học về là tót qua nhà đứa nầy đứa kia, học hành cũng có mà ‘tám’ chuyện trên trời dưới đất cũng có…
Lớn lên một chút cũng không thay đổi được tánh nết ham vui, cũng bạn bè tụ năm tụ ba cuối tuần đèo nhau trên xe đạp đi tuốt ra ngã ba An Trạch, vô Vũng Thơm (mà không thấy thơm chút nào, chỉ có hàng tre mát rượi đường quê). Học trò nghèo đâu nhiều tiền rủng rỉnh mà ăn hàng, chỉ ghé được quán sinh tố của nhỏ bạn, được nó thương tình cho uống ly trà đá là mát ruột rồi, nói tiếng ‘cắm trại’ cho oai chớ vài ổ bánh mì, mấy trái mận … đủ cả ngày để chơi trong vườn nhà bạn.
Thuở ấy hồn nhiên tung tăng, chúng tôi vô tư hát đồng dao ngoài đường.
Những ngày tháng êm đềm đó luôn theo tôi vào trong giấc mơ sau nầy , đến nổi nửa đêm thức dậy bàng hoàng, tôi giận con tắc kè kêu to làm vỡ tan kỷ niệm một thời mới lớn, vỡ tan mối tình học trò khi tay vừa nắm được bàn tay.
Thời gian qua đi mấy mươi năm, bạn bè tan tác, thầy trò mất hút ở cuối nẻo đường, trường cũ thay tên đổi họ mấy bận, vẫn nằm đó im lìm nhưng sao thấy như lạ lẫm trong từng bước chân hối hả kiếm tìm. Người ở lại vẫn thấy ngày hôm nay giống như hôm qua, nhưng người đi xa thì ngược lại… Cái nôn nao khi nhớ về ngày xưa bỗng chốc rạng rở trong nụ cười ánh mắt lúc gặp lại chính mình áo trắng tinh khôi.
Tôi chăm chỉ như con ong thợ xây cái tổ mật ngọt cho mình và bạn bè trú ngụ. Tôi lần từng trang album vàng ố để nhận diện khuôn mặt ngày hôm qua, tôi gọi đứa nầy tôi réo đứa kia, tôi mon men vào ngôi trường mới sửa sang lạ hoắc để mong tìm lại dáng ai ngồi bên hồ sen ngày nọ, dáng ai đứng dưới gốc cây còng rợp bóng sân chơi lúc xưa, ngập ngừng chờ em đi qua để đưa vội cuốn tập ép thơ tình…
Tôi hay ví von trái đất hình vuông mà mỗi người núp trong một góc nào đó tưởng như là xa lắm. Thời đại tiến bộ hơn với Internet có voice chat, email, Facebook và những phương tiện thông tin nhanh nhứt bằng cell phone, chúng tôi liên lạc được với nhau dầu đương ở bất cứ nơi nào trên trái đất nầy , sự nối kết càng ngày càng nhiều, bạn bè gặp lại càng lúc càng đông… Chỉ gọi tên thôi là bạn đã bước ra khỏi cái góc để thấy nhau rồi, hỏi sao không vui, không reo hò hớn hở sau ngần ấy năm biền biệt?
Nhớ hoài bài thơ của Hoàng Minh tặng bạn ngày đầu hội ngộ, nhớ Vạn khi mò lên tận Thủ Đức tìm nhà cô bạn cũ, hai đứa đứng nhìn nhau cười trừ vì không tài nào nhận ra khuôn mặt đã khác xưa. Rồi những cuộc hẹn hàng năm, tôi về ngủ trong cái mùng túm húm, rù rì với nhỏ Hai, nhỏ Chuôn, nhỏ Bạch Thủy đến nửa đêm. Bạn bè lúc đầu lèo tèo ở quán cóc, sau đông lần hàng chục, rồi hàng trăm… Mỗi cuộc họp cười vui nghiêng ngã quên cả lối về. Vậy đó, mọi người đều cố gắng để đến với nhau bằng nhiều cách, kể cả tụ tập uống cà phê cuối tuần, chờ dịp đám ma đám cưới, đầy tháng, thôi nôi của cháu nội/ngoại… Rồi trang Web, trang Blog được mở ra, hồi đi học môn Việt Văn là ngồi ôm đầu nhíu mắt, rặn hoài vẫn không xong phần nhập đề, vậy mà về già ‘anh hoa phát tiết ra ngoài’ nên bỗng nhiên đứa nào cũng một bụng văn, một túi thơ lủng lẳng, có tên chỉ qua một đêm mất ngủ đã mần một hơi mấy bài tùy bút post ngay lên mạng cho bà con đọc chơi…Quả là siêu văn!
Tôi chưa kịp mừng cái gia tài rủng rỉnh của mình thì phải chia tay lần nữa, cuộc đời mà, ai đâu biết được rủi may phía trước. Rời xa tỉnh lỵ Sóc Trăng nhỏ xíu mà vương cả một trời thương nhớ, rời xa Sàigòn phồn hoa đô hội để tiếp tục chuyến đi dài, hành trang tôi mang theo đầy ắp những yêu thương trĩu nặng.
Ngày lên máy bay, Sàigòn đương vào mùa mưa, xe đi ngang qua con đường có nhiều hoa phượng đỏ ối sũng nước, tôi buồn và tự hỏi ‘Bao giờ mình trở lại? Quê hương chỉ là nơi để nhớ thôi mà!’ Bạn bè ở khắp mọi nơi. Tiểu bang tôi sống có nhiều người Việt Nam, nghe tiếng Việt đã thấy muốn làm quen, huống chi gặp người cùng quê, rồi cùng trường, cùng lớp… Niềm vui nhân lên gấp bội, ai cũng thấy mình trẻ lại như thời còn đi học. Cái gạch nối quả là tuyệt diệu để chúng tôi có cơ hội ngồi lại bên nhau rôm rả tiếng cười, Hồng Nhan, Lệ Toàn, Ngọc Thủy, Thu Hương, Thành, Thủy Lê, Tuyết Hạnh, Cẩm Nhung, Thắm… bạn đâu mà nhiều vậy, Má tôi còn sống chắc bà sẽ nói: nhóc nhà!
Nhớ lần đầu lên nhà nhỏ Hương, nó không cho ngủ, hai đứa ôm gối qua phòng khách nói chuyện rỉ rả suốt, lâu lâu nhắc lại chuyện xưa đắc ý phá lên cười vang rân. Cali nắng ấm và những khuôn mặt thân tình hơn ba mươi năm mới gặp lại mừng mừng tủi tủi, tưởng đâu đã ò- í- e trên biển cả mênh mông, Cám ơn đời bạn bè còn sống sót, còn có dịp để nói cười hồn nhiên thân thiết hôm nay.

Tôi lang thang qua nhiều thành phố trên nước Mỹ bao la nầy để tìm bạn Hoàng Diệu bốn phương, có thể hồi đi học chưa bao giờ quen biết, nhưng bây giờ thì náo nức trong mỗi cuộc hẹn hò, Phú ở TX, Thạch, Phúc Thoại ở NJ, Yến ở NV, Thu Hà ở CA… giống như hồi nhỏ tôi có bạn từ đầu trên xóm dưới thì bây giờ bạn từ Đông sang Tây …
Mỗi kỳ đại hội Hoàng Diệu, Thầy trò khắp nơi bay về tụ họp đông nhưng mà chưa đủ, tôi nghĩ như vậy vì hầu hết ở hải ngoại, thời gian và điều kiện cho một chuyến đi chơi không phải lúc nào cũng thuận tiện như ở quê nhà. Nhưng dầu sao gặp được là vui lắm rồi, mấy anh chị khóa lớn hơn, lớp đàn em sau nầy …Tất cả đều hân hoan trên gương mặt dầu rằng ‘sờ tóc –tóc đã bạc, hỏi lòng-lòng chưa già’. Chị Bạch Mai gọi phone tâm tình: ‘Chị bị đau tim, nhưng lâu lắm mới gặp lại bạn cũ, nên vui quá chừng, báo hại đêm về tim co thắt lại đau vì … . mừng!’, Bé Hai thì reo lên ‘Ê cám ơn nhe, nhờ nhóm Hoàng Diệu mà tôi gặp lại mấy đứa chung lớp hồi xưa…’. Kim Yến thì ‘sốc’ hơn, cô nàng bỏ ra mấy ngày để vô mạng tìm cho được đứa bạn thân thương thời đệ lục. Vậy đó, bạn bè tôi đều hào hứng khi nhắc về trường xưa, về kỷ niệm áo trắng học trò.
Có người gọi cái thời đi học là thiên đường cũng đúng, bởi vì ở đó đâu có quỷ dữ, đâu có chiến tranh, đâu có phân chia Nam Bắc, đâu có bất đồng chính kiến về chủ nghĩa nầy nọ… Chỉ ăn, đi học và vui chơi.
Tạo một sân chơi lành mạnh như sân trường ngày xưa coi dễ mà khó, lúc trẻ mình tìm đến nhau vì vô tư, còn khi về già người ta lại sống quá nhiều với ưu tư nên vui thì vui vậy mà lắm lúc cũng cố chấp phát ghét…Thôi thì chín bỏ làm mười, mình còn có bao nhiêu thời gian để sống cho đáng sống, đừng để lúc gần thăng lại thều thào ân hận ‘Tôi ước gì giữ được liên lạc với bạn bè’. Thế thì tại sao mình không làm điều đó ngay từ bây giờ? Chúng ta hãy đi tìm từng viên gạch để lót lại nền một sân trường từ lâu đã mất bởi cuộc sống bề bộn áo cơm…
Nếu xem ‘Bạn là của cải’ thì có lẽ tôi là người giàu có nhứt , vốn quý cần giữ chặt. Nhưng nếu bạn đương cô đơn, đương cần một sự chia xẻ, đừng ngần ngại khi gõ cửa, tôi sẽ dang rộng vòng tay thân thiết để đón bạn. Hãy tin tôi đi, rồi bạn sẽ giàu lên cho mà xem!

 Ngọc Ánh

 

Cô gái xuân

 

Để tưởng nhớ đến một bậc thầy khả kính, “một người yêu tha thiết tiếng mẹ. Dù là dạy học hay làm báo, dù làm thơ hay là khảo cứu, ông đều có ý thức là mình đang xây dựng tương lai cho “tiếng Việt huy hoàng” (theo Võ Văn Nhơn). 

Xin thân mến gởi đến các bạn đọc bài thơ “Cô gái xuân” của thi sĩ Đông Hồ trích trong “Đông Hồ-Mộng Tuyết” quyển sách sưu tầm và biên soạn của anh Võ Văn Nhơn.

      CÔ GÁI XUÂN             

Đông Hồ  

Trong xóm làng trên, cô gái thơ,
Tuổi xuân mơn mởn vẻ đào tơ.
Gió đông mơn trớn bông hoa nở,
Lòng gái xuân kia vẫn hững hờ.

Lững thững lên trường buổi sớm chiều,
Tập tành nghiên bút, học may thêu.
Quần đen, áo trắng, khăn hồng nhẹ,
Ngọn xõa ngang vai, tóc bỏ đều.

Lá rợp cành xoài bóng ngả ngang,
Cô em dừng bước nghỉ bên đường.
Cởi khăn phẩy giọt mồ hôi trán,
Gió mát lòng cô cũng nhẹ nhàng.

Đàn bướm bay qua bãi cỏ xanh,
Lòng cô phất phới biết bao tình.
Vội vàng để vở trên bờ cỏ,
Thoăn thoắt theo liền đàn bướm xinh.

Áo trắng khăn hồng gió phất phơ,
Nhẹ nhàng vui vẻ nét ngây thơ.
Trông cô hớn hở như đàn bướm,
Thong thả trời xuân mặc nhởn nhơ.

Đàn bướm bay cao cô trở về,
Sửa khăn, cắp sách lại ra đi.
Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc,
Vì bướm ngày xuân chẳng thiếu chi!

Cũng xóm làng trên, cô gái thơ,
Tuổi xuân hơn hớn vẻ đào tơ.
Gió đông mơn trớn bông hoa nở,
Lòng gái xuân kia náo nức chờ.

Tưng bừng hoa nở, bóng ngày xuân,
Rực rỡ lòng cô, hoa ái ân.
Như đợi, như chờ, như nhớ tưởng,
Đợi, chờ, tưởng, nhớ bóng tình quân.

Tình quân cô, ấy sự thương yêu,
Đằm thắm xinh tươi, lắm mỹ miều.
Khao khát đợi chờ, cô chửa gặp,
Lòng cô cảm thấy cảnh đìu hiu.

Một hôm chợt thấy bóng tình quân,
Gió lộng, mây đưa thoáng đến gần.
Dang cánh tay tình, cô đón bắt,
Vô tình mây gió cuốn xa dần.

Gót ngọc phăng phăng cô đuổi theo,
“Tình quân em hỡi! Hỡi người yêu!
Gió mây xin để tình quân lại,
Chậm chậm cho em nói ít điều…”

Than ôi! Mây gió vẫn vô tình,
Cuồn cuộn bay trên ngọn núi xanh.
Nhìn ngọn núi xanh, mây khói tỏa,
Mắt cô, đôi giọt lệ long lanh.

Lá rợp cành xoài bóng ngả ngang,
Cô em dừng bước nghỉ bên đường.
Cởi khăn phẩy giọt mồ hôi trán,
Gió mát, lòng cô những cảm thương.

Lủi thủi bên đường cô ngẩn ngơ,
Chốn này, đuổi bắt bướm ngày xưa.
Cô buồn, cô tiếc, cô ngùi ngậm,
Cô nhớ ngày xuân, nhớ tuổi thơ:

“Đàn bướm bay qua bãi cỏ xanh,
Lòng cô phất phới biết bao tình.
Vội vàng để vở bên bờ cỏ,
Thoăn thoắt theo liền đàn bướm xinh…

Đàn bướm bay cao cô trở về,
Sửa khăn, cắp sách lại ra đi.
Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc,
Vì bướm ngày xuân chẳng thiếu chi!…”

Ái tình nào phải bướm ngày xuân,
Tình ái ngày xuân chỉ một lần.
Một thoáng bay qua không trở lại,
Gái xuân rỏ lệ khóc tình quân!

 

Lời thơ cho mẹ

         Kính tặng mẹ thân yêu

IMG_1081

Con muốn viết những vầng thơ cho mẹ,
lời nhẹ nhàng như gió thoảng trên cao.
Cho con mơ tìm lại buổi hôm nào,
trong tay mẹ bài ca dao khe khẻ.

Con muốn mượn tiếng kêu loài chim sẻ,
Gọi mẹ ơi ríu rít cả bầu trời.
Để thế gian cũng rộn rã mừng vui,
khi con biết rằng con còn có mẹ.

Để con nói, những buồn vui thỏ thẻ,
Kể mẹ nghe những chướng ngại khắt khe.
Bước chân con luôn vấp ngã e dè,
Chỉ có mẹ, đời con không đơn lẻ.

Chỉ có mẹ là con còn tuổi trẻ,
còn ngây thơ, còn cuống quít giận hờn.
Còn niềm vui còn những phút van lơn,
vì với mẹ, con không bao giờ lớn.

Con mơ ước cuộc đời đừng sóng gợn,
như mặt hồ phơn phớt ánh bình minh.
Để thơ con thêu dệt vạn ý tình,
dành cho mẹ lời yêu thương đẹp nhất.

                   Thủy Trang