quê hương và niềm nhớ

Xưa cũ

xuong

tuong

Thơ Trầm Tưởng

Nhớ nhau dài lâu

IMG_3319

Xin phép được gởi đến quý bạn đọc bài thơ Đường “Trường Tương Tư” của tác giả “Lương Ý Nương” được dịch bởi ”Một Chàng Rể Hà Tiên” với tựa đề “Nhớ nhau dài lâu”.  Bài thơ với muôn vàn cảm xúc của một người đầu sông Tương và một kẻ cuối sông Tương, nhớ nhau mà không trông thấy nhau… 
“Một Chàng Rể Hà Tiên” còn có bút hiệu khác là Nguyễn Minh, anh đã có khoảng năm ngàn bài thơ dịch từ thơ Đường, xin mời quý bạn ghé qua trang
http://www.thivien.net/nguyen-minh/author-XfepgQmqwLpjHbJZFmF-eQ
để xem tiếp những bài thơ dịch từ thơ Đường khác nữa của anh. Xin cám ơn anh, “Một Chàng Rể Hà Tiên” đã cho quehuongvaniemnho.wordpress.com có cơ hội được thưởng thức và giới thiệu đến quý bạn đọc bài thơ dịch “Nhớ nhau dài lâu” rất cảm động của anh.

長 相 思
Trường Tương Tư

梁 意 娘
Lương Ý Nương

落 花 落 葉 落 紛 紛,
Lạc hoa lạc diệp lạc phân phân,
盡 日 思 君 不 見 君。
Tận nhật tư quân bất kiến quân.
腸 欲 斷 兮 腸 欲 斷,
Trường dục đoạn hề trường dục đoạn,
淚 珠 痕 上 更 添 痕。
Lệ châu ngân thượng cánh thiêm ngân.

我 有 一 寸 心,
Ngã hữu nhất thốn tâm,
無 人 共 我 說。
Vô nhân cộng ngã thuyết.
願 風 吹 散 雲,
Nguyện phong xuy tán vân,
訴 與 天 邊 月。
Tố dữ thiên biên nguyệt.

攜 琴 上 高 樓,
Huề cầm thướng cao lâu,
樓 高 月 花 滿。
Lâu cao nguyệt hoa mãn.
相 思 未 必 終,
Tương tư vị tất chung,
淚 滴 琴 玄 斷
Lệ trích cầm huyền đoạn.

人 道 湘 江 深,
Nhân đạo Tương giang thâm,
未 抵 相 思 畔。
Vị để tương tư bạn.
江 深 終 有 底
Giang thâm chung hữu để,
相 思 無 邊 岸。
Tương tư vô biên ngạn.

我 在 湘 江 頭
Ngã tại Tương giang đầu,
君 在 湘 江 尾
Quân tại Tương giang vĩ.
相 思 不 相 見,
Tương tư bất tương kiến,
同 飲 湘 江 水。
Đồng ẩm Tương giang thủy.

夢 魂 飛 不 到,
Mộng hồn phi bất đáo,
所 欠 唯 一 死。
Sở khiếm duy nhất tử.
入 我 相 思 門, 
Nhập ngã tương tư môn,
知 我 相 思 苦。
Tri ngã tương tư khổ.

長 相  思  兮  長  相  思,
Trường tương tư hề, trường tương tư,

長 相  思  兮  無  盡  極。
Trường tương tư hề, vô tận cực.
早 知  如  此  罫  人  心,
Tảo tri như thử quải nhân tâm,
迴 不  當  初  莫  相  識。
Hồi bất đương sơ mạc tương thức.

Chú thích: 1/Theo sách “Tình sử” có chép như sau: Vào triều đại nhà Hậu Chu thời Ngũ Đại, có người con gái của Lương Tiêu Hồ tên Ý Nương, cùng với Lý Sinh là họ hàng con cô con cậu. Lý Sinh thường qua lại rất nhiều. Nhân ngày trung thu ngắm trăng, ngầm hẹn ước với Ý Nương, lưu luyến không rời. Sự việc lâu ngày lộ ra, Tiêu Hồ nổi giận, ngăn cấm hai người gặp nhau. Gặp ngày trời thu, Ý Nương viết bài thơ này. Tác giả Lương Ý Nương để lại hai bài thơ là Trường Tương Tư và Thuật Hoài, nhưng chỉ có bài thơ Trường Tương Tư nổi tiếng mà thôi . 2/ Tương giang, tên sông, phát nguyên từ núi Dương Hải, huyện Hưng An, tỉnh Quãng Tây Trung Quốc , chảy hướng đông bắc, qua tỉnh Hồ Nam để vào hồ Động Đình.

Dịch nghĩa:

Hoa rơi, lá rơi, tơi bời ; nhớ chàng trọn ngày mà chẳng thấy chàng . Lòng muốn đứt chừ lòng muốn đứt,

Nước mắt đọng thành ngấn, lại thêm ngấn. Em chỉ có một tấc lòng, Mà không người đề bày tỏ. Cầu xin gió thổi tan mây, [Để em] thưa cùng trăng bên góc trời. Mang đàn lên lầu cao, Trên lầu tràn ngợp trăng và hoa. [Nhưng] lòng nhớ nhau chưa hẳn đã hết. Lệ rơi, dây đàn đứt. Người ta nói sông Tương sâu, [Em nghĩ] chưa [sâu] bằng nỗi niềm tương tư. Sông sâu còn có đáy, Nỗi nhớ nhau không bờ bến. Em ở đầu sông Tương, Chàng ở cuối sông Tương. Nhớ nhau mà không thấy nhau, Cùng uống nước sông Tương.

Trong mộng hồn bay không tới [nhau], Món nợ này chỉ còn cách chết [mới trả được]. Có vào được cửa nhớ mong của em, Mới biết nỗi khổ vì nhớ của em. Nhớ nhau dài lâu chừ nhớ nhau dài lâu ơi! Nhớ nhau dài lâu chừ dài không bao giờ dứt! Nếu sớm biết như thế làm lòng người bế tắc, Không lối thoát, thì đừng biết nhau ngay từ đầu.

Dịch thơ:

Nhớ Nhau Dài Lâu

Hoa lá đang tơi bời rơi rụng
Nhớ trọn ngày mà chẳng thấy chàng
Âu sầu muốn đứt cõi lòng
Lệ rơi thành ngấn lại càng ngấn thêm
Tấc lòng thành của em đầy nhớ
Không có người để tỏ nỗi niềm
Gió ơi thổi bạt mây đêm
Để em thưa ánh trăng bên góc trời
Mang đàn lên lầu chơi giải muộn
Trăng và hoa ngồn ngộn lầu cao
Lòng buồn có dứt đâu nào
Dây đàn có lệ rơi vào đứt ngay
Nghe nói sông Tương này sâu lắm
Đâu sâu bằng say đắm nhớ nhau
Sông còn có đáy, chi sâu
Nhớ nhau vời vợi tìm đâu bến bờ
Đầu sông Tương có nhà em ở
Cuối sông Tương chàng trú đã lâu
Nhớ nhau mà chẳng thấy nhau
               Nhưng cùng uống ngụm nước sầu sông Tương
Bay trong mộng hồn dường không tới
Món nợ này chết mới trả xong
Có vào được cửa nhớ mong
Mới hay nỗi khổ trong lòng em mang
Nhớ dài lâu vì chàng, nhớ quá
Nỗi nhớ này thật quả khôn nguôi
Nếu hay nỗi nhớ hại người
Thì em đã bỏ từ thời mới quen.

                                                                        Một Chàng Rể Hà Tiên

Tôi đã biết yêu

Mùa Xuân lại trở về gợi tôi nhớ lại những ngày vui, buồn đã qua mà có chút ngậm ngùi khi “tôi đã biết yêu”.  Và một lần nào tôi có dịp chia sẻ tâm sự này với blog “Chia sẻ vui buồn” cùng thầy của tôi.

new york           

            Tôi biết rằng tôi đã biết yêu
            từ thuở trời xanh có nắng chiều
            có gió bay bay, mây nhè nhẹ
            có suối rì rào hát dưới khe.

            Tôi biết rằng tôi đã biết yêu
            từ thuở ngây thơ thả cánh diều
            diều bay cao vút trên không đó
            tôi giữ bên đời chữ tự do.

            Tôi biết rằng tôi đã biết yêu
            từ thuở quê hương bỗng tiêu điều
            chiến tranh tàn phá nhà hoang trống
            cách trở bên lòng cảnh núi sông.

            Tôi biết rằng tôi đã biết yêu
            từ thuở ra đi khóc thật nhiều
            cuộc đời khốn khó làm sao kể
            nước mắt, niềm đau ngập lối về.

                           Thủy Trang

Ước gì

le8

                                                           Thân tặng cô Nguyễn Hoàng Oanh

                                          Ước gì trở lại tháng ngày qua
                                          áo trắng tinh khôi chẳng lụa là
                                          nhí nha nhí nhảnh cùng bè bạn
                                          dung dẳng dung dăng tuổi ngọc ngà

                                          Ước gì ngày ấy chẳng cách xa
                                          cho mắt tròn xoe mãi hiền hòa
                                          tuổi nhỏ sao mà vô tư quá
                                          nụ cười chúm chím tựa ngàn hoa

                                          Ước gì hôm ấy nắng đừng qua
                                          cho tóc mây êm óng mượt mà
                                          cho tà áo trắng bay theo gió
                                          chỉ biết đùa vui chẳng hẹn hò

                                          Ước gì đời chẳng chút buồn lo
                                          chẳng sợ ngày mai lỡ chuyến đò
                                          kỷ niệm xa xưa còn đâu đó
                                          trang sách học trò mãi thơm tho

                                                  Thủy Trang 

                                         

Hạnh phúc

IMG_3724

                Xin cám ơn cuộc sống
                cho đời ngày bình yên
                xin cám ơn mẹ hiền
                nhân từ tựa bà tiên

                Mẹ như là phép lạ
                lau mắt khô lệ nhòa
                mỗi lần chân vấp ngã
                mẹ chữa lành xót xa

                Xin cám ơn tình cha
                kỳ diệu như trăng ngà
                trên trời cao rất lạ
                dõi theo từng bước xa

                Bóng dáng cha hiền hòa
                sẽ mãi mãi không xa
                trái tim mẹ thật thà
                vẫn là nguồn bao la

                Hạnh phúc ôi chan hòa
                ngập tràn muôn tiếng ca
                khi có cha mẹ và
                bao chân tình thiết tha!

                      Thủy Trang

Chợ Tết

IMG_0717

IMG_0888

Ch Tết năm nay quá đông người
Người vô siêu th c ni đuôi
Anh Tám
m con th mt ngó
Ch
By bng em nhon ming cười
Bà lão còng l
ưng tìm cúc trng
Cô bé nghiêng mình ki
ếm mai tươi
M
t mình do ph vòng ch Tết
T
ưởng chng như tr li đôi mươi .

              Lương Đc Trung

     

Chúc Xuân

IMG_3987  

        Xuân này năm Canh Tý
   chúc mọi điều như ý
          hạnh phúc và an khang
         cuộc sống mãi an nhàn

       Chúc ơn phước vô vàn
           công thành và ‎danh toại
      trẻ em học thông thái
        người già sống bền dai

          Chúc đôi lứa duyên hài
                  trăm năm nhiều hạnh phúc
            chúc thâm tình cốt nhục
   gắn bó mãi dài lâu

              Chúc Xuân mãi tươi màu
                         người người thương mến nhau
                   như hương xuân ngạt ngào
         len vào trái tim nhau

              Thủy Trang

         

Mùa Xuân nhớ mẹ

74365741_2399882970226253_151087745358364672_o

Ảnh: Hồ Ngọc Xum

          Tôi viết bài thơ cho mẹ tôi
              đã mấy năm qua xa lắm rồi
                    xuân đến ý chừng như sớm quá
                     gởi mẹ yêu thương
mấy gói quà

          Mẹ ơi tuy dẫu đã cách xa
               con vẫn nhớ quê nhớ mẹ già
                  xuân đến sao mà con nhớ quá
                      mẹ có mong chờ đón con không

                   Còn nhớ năm xưa độ xuân về
                    xúng xính mẹ may áo mới ghê
                 vòng tay con lại xin tiền mới
             lì xì mẹ mắng “cô lớn chê”

                 Bao giờ mẹ hởi con mới lớn
                     vẫn thấy ngây ngô cả một đời
               nên mới mẹ ơi, vài năm đó
                            vắng mẹ tim con bỗng ngậm ngùi

                 Bao giờ mẹ lại cho tiền mới
                              ngày ấy mừng xuân rộn tiếng cười
                                  trong mắt yêu thương con chợt khóc
                 mẹ đã cho con cả cuộc đời.

                 Thủy Trang (1980)

 

Tản Mạn cuối năm

Nhà thơ  Nguyễn Hồ Thủy là một họa sĩ và nhạc sĩ,  tác giả của bức tranh bìa cho tuyển tâp “ Màu mắt quê hương”  của Trầm Khanh. Xin phép được trích bài thơ “Tản Mạn cuối năm” từ  “Góc Thơ Bạn” Thơ Nguyễn Hồ Thủy trong tuyển tập này.  “Tản mạn cuối năm” là một trong những bài thơ anh dành cho bạn bè, những kỷ nịêm thân yêu được ghi lại những ngày tháng trãi qua trong đời (theo Trầm Khanh). Xin cám ơn anh, nhà thơ Nguyễn Hồ Thủy.

IMG_3965

Dáng Huế, Tranh Nguyễn Hồ Thủy

              Tặng Trầm Khanh

Màu nắng bỗng vàng như áo em
thuở gót hồng son guốc nhịp hè
áo mỏng hoàng kim thời con gái
có bao giờ em trở lại vườn xưa

Anh vẫn còn mang hồn phiêu lãng
Rách một đời áo bạc chiều sương
chiều cuối năm lòng bỗng nhớ nhà
khi gió chướng thổi mang lòng tháng chạp

Nhấp chén rượu đời bên bếp lửa
nhớ bạn bè của ngày tháng hư hao
những thằng bạn vẫn mang đời lận đận
cuối năm rồi muốn tìm gặp lại nhau

Cuối năm rồi rượu đã tê môi
bạn có nhớ ta chiều viễn xứ
bạn có nhớ ta chiều ngơ ngẩn
cuối năm rồi tính sổ bỗng cười khan

Cuối năm rồi trả lại đời nhau
Em áo mỏng cả đời ta tiếc nhớ
Em của những hồn chiều lãng đãng
Hãy cùng nhau uống ly rượu tàn phai

                   11-1990
                HỒ THỦY

 

HẠT BỤI LANG THANG

cropped-img_0693-e15240950401002.jpg

Ta
hạt bụi nào
      trong hành tinh bé nhỏ
trôi
lang thang
cỏi hun hút xa mờ
buổi chiều ngân hà
từng ốc đảo xanh lơ
rong ruỗi về đây
       tận cùng không bến hạn

ta mõi mệt
những bến bờ xa lạ
sinh vật đau buồn
neo vũ trụ cô đơn
không cội nguồn
       không một chỗ trú chân
cát đá mồ côi
      với muôn ngàn niên kỷ

      Trầm Khanh