quê hương và niềm nhớ

Khóc mẹ

khóc mẹ nhieu

Ngày hôm nay

ngay hom nay

Đá buồn

tramk

     Khi tôi về bên đàn trâu gậm cỏ
            gã tiều phu thổi sáo dưới hàng sao
                dang hai tay cho mưa nguồn thác đổ
             gọi ưu phiền theo gót nhỏ rừng sâu

   khi tôi về căn nhà xiêu mái đổ
             vắng em rồi tháng hạ bỗng mưa rơi
                vắng em rồi chim chóc cũng buồn lây
               nghe sóng vỗ trong rừng thu hải đảo

tôi về đây gối đầu lên tay áo
        giấc ngủ vùi ôm chở nặng suy tư
             gọi tên em qua bao đường phố nhỏ
                 chợt điêu tàn ngơ ngác dãy thành xưa

      tôi về đây mang cuộc đời thua lỗ
    cúi đầu đi nắng cháy dỡ hai vai
           trái tim khô xin dâng về thượng đế
              nước mắt nầy chảy xuống đất quê ai

20.8.1968

Bên kia thu

ben kia thu 1

Thu nhớ

Capturethu3

Có bao giờ

co bao gió       Có bao giờ mình còn gọi tên nhau
               như dấu yêu tha thiết buổi ban đầu
                  dù đường đời là những bước thương đau
              và tóc xanh nay cũng đã phai màu

       Có bao giờ mình còn gặp lại nhau 
                 cho xôn xao từng tiếng hỏi câu chào
         cho đời vui như giọng hát dâng cao
                       và biển khơi cũng thổn thức nghẹn ngào

                 Có bao giờ mình còn nhớ thương nhau
                  trong tim yêu, sâu kín dấu tình sầu
                  một thuở nào thầm kể chuyện mai sau
         là biệt ly hay gặp lại hôm nào

           Có bao giờ mình vĩnh viễn xa nhau
                  chẳng biết hay và chẳng nói lời nào
              tiếng kinh buồn lặng lẽ tiễn đưa sau
                     và thiên thu khép lại chuyện tình sầu

 

   

 

                                                        

 

Nỗi nhớ nhà

Chiều chiều ra đứng ngõ sau, trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.

noi nho nhà

Áo tà huy

Capture k

Tưởng nhớ Mục Sư Lê Công Giáo

ms

                                                                               Tôi đến Cali trời đất lạ
                                                                               thuở mới ban sơ chẳng mái nhà
                                                                               từ đó dặn mình ghi nhớ mãi
                                                                               những tấm lòng nhân ngỡ ruột rà.

                                                                               Có vị Mục Sư nhơn từ quá
                                                                               mang lại tình người thật bao la
                                                                               khó khăn giúp đỡ không cần trả
                                                                               ơn đức rạng ngời sáng danh Cha.

                                                                               Và rồi một sớm tin buồn quá
                                                                               Người đã ra đi, đi rất xa
                                                                               Vị Mục Sư ấy nhơn từ quá
                                                                               tưởng nhớ chiều nay mắt lệ nhòa.

                                                                               Cám ơn còn mãi tháng ngày qua
                                                                               ân nghĩa sâu xa vẫn chan hòa
                                                                               nguyện cầu nơi chốn bình yên đó
                                                                               nước Chúa Người về thơm ngát hoa!

 

Khói mờ

Khoi mờ 3

                                                                                       Tôi rồi như bọt sóng
                                                                                       vỡ vụn vào biển khơi
                                                                                       giã biệt một kiếp đời
                                                                                       tan hợp những buồn vui

                                                                                       Tôi rồi như cát bụi
                                                                                       trở về lại ban sơ
                                                                                       nơi chốn xa mịt mờ
                                                                                       còn lại mình bơ vơ

                                                                                       Tôi rồi như đợi chờ
                                                                                       cuối đời còn mộng mơ
                                                                                       thăm lại ngôi làng cũ
                                                                                       bạn bè thời ấu thơ

                                                                                       Tôi rồi như khói mờ
                                                                                       bàng bạc và ngu ngơ
                                                                                       suốt một đời thương nhớ
                                                                                       còn đâu tháng năm chờ!