quê hương và niềm nhớ

Tôi yêu cải lương

cai luong

                                                                                    Tôi rất yêu cải lương
                                                                                    từ lúc biết và thương
                                                                                    trân quý đời nghệ sĩ
                                                                                    kiếp tằm nhả tơ vương!

                                                                                    Lời ca vang phố phường
                                                                                    len vào chốn ruộng nương
                                                                                    ngọt ngào câu vọng cổ
                                                                                    nhớ hoài vở cải lương!

                                                                                    Dạy tôi hiểu trăm đường
                                                                                    thiện ác, đời thuần lương
                                                                                    giúp tôi chẳng oán hờn
                                                                                    trung, hiếu đâu gì hơn!

                                                                                    Là giọng hát tiếng đờn
                                                                                    là tuồng tích giản đơn
                                                                                    lại mang cả tâm hồn
                                                                                    gấm vóc và nghĩa nhơn!

                                                                                    Xin cho tôi cám ơn
                                                                                   sau bức màn nhung đơn
                                                                                   là chân tình nghệ sĩ
                                                                                   với muôn vàn mến thương!
                                                                                 

 

Viết cho người thân yêu!

ma

                                                                          Mừng mẹ thêm tuổi mới
                                                                          con mừng… nước mắt rơi
                                                                          cám ơn mẹ một đời
                                                                          cho con những ngày vui!

cuc p

                                                  Gởi Phan Thu Cúc, người bạn thân của tôi thuở ấu thơ.

Yêu thương

Có nhiều lần tôi đã chần chờ để nói những lời yêu thương của tôi dành cho ba tôi. Bây giờ … chỉ còn là tiếc nhớ mà thôi!

le tinh nhan

Cung Chúc Tân Xuân

Cung chúc Tan xuân

                                                                   Xuân về gợi nhớ chuyện xa xưa
                                                                   thuở ấy  đôi ta tuổi dại khờ
                                                                   anh mua tấm thiệp đề “Cung Chúc”
                                                                   nắn nót từng dòng tặng “Tân Xuân”

                                                                   Lần đầu anh gọi “em” ngượng nghịu
                                                                   tỏ chút tình mình đã chắt chiu
                                                                   em cầm tấm thiệp mà chưa hiểu
                                                                   sao lại chúc gì có chữ “yêu”

                                                                   Và rồi bắt chước lời êm dịu
                                                                   em cũng đôi hàng gởi anh “yêu”
                                                                   đâu ngờ cô bạn thân biết được
                                                                   mắc cở vội vàng xóa chữ “yêu”

                                                                   Bây giờ xuân đến nhớ thương nhiều
                                                                   cách biệt phương trời… xa bấy nhiêu
                                                                   khi mà em biết và em hiểu
                                                                 “Cung Chúc” đâu còn nét chữ yêu!

 

Đi tìm ngày xưa

nguyen                                                                               Cứ mải miết đi tìm
                                                                               Ngày xưa dường lạc mất
                                                                               Mênh mang trong đời thật
                                                                               Năm tháng cũ đâu rồi?

                                                                           … Năm tháng của tinh khôi
                                                                               Của nụ cười trong mắt
                                                                               Của ánh trăng vằng vặc
                                                                               Soi thấu phút mù lòa…

                                                                               Giờ chỉ một cánh hoa
                                                                               Là cả trời kỷ niệm
                                                                               sao ta hoài tìm kiếm
                                                                               Nhưng chỉ thấy lụi tàn
                                                                               Chỉ còn giọt sương tan
                                                                               Chỉ còn tim trống hoác
                                                                               Chỉ còn trong thinh lặng
                                                                               Giọt nước mắt tủi hờn
                                                                               Đêm tàn đến sớm hôm
                                                                               Lại bỗng dưng dáo dác
                                                                               Ngày hôm qua ta lạc?
                                                                               Trôi mãi tới nơi nào?
                                                                               Mang theo cả lao đao
                                                                               Chở nỗi niềm lận đận…

                                                                               Giấc mơ nào vỡ vụn
                                                                               Ký ức nào lúng túng
                                                                               Vùng vẫy giữa thực hư
                                                                               Đời và mộng cứ như
                                                                               Đám sỏi khô yên lặng
                                                                               Lẫn hai màu đen trắng
                                                                               Cho tâm tưởng xám dần
                                                                               Ngồi đếm mãi bước chân
                                                                               Đi tìm năm tháng ấy
                                                                               Ngỡ ngày xưa gần vậy
                                                                               Sao tan biến mất rồi?\

                                                                               Mê và tỉnh cứ trôi
                                                                               Đếm thời gian còn lại…

                                                                                         TT.
                                                                                  2:30 am 12/10/20

Món quà sinh nhật

Ma sin nhat

                                                                              Mấy hôm rồi mẹ hỏi
                                                                              sinh nhật con khi nào
                                                                              mẹ già nên trí nảo
                                                                              không còn nhớ được bao!

                                                                             Nghe mẹ nói lòng đau
                                                                             nước mắt con tuông trào
                                                                             sợ phút này qua mau
                                                                             thương mẹ biết dường nào!

                                                                             Đâu phải là chiêm bao
                                                                             sao lòng con lo sợ
                                                                             mẹ ơi đâu là mơ
                                                                             mà con mãi thẫn thờ…

                                                                            Ôi! nghĩa mẹ vô bờ
                                                                            chợt về thật đơn sơ
                                                                            là quà yêu muôn thuở
                                                                            sao mắt con lệ mờ!

Nhớ Xuân xưa

CaptureF

            Chưa bao giờ tôi thấy nhớ
              quê hương tôi bằng bây giờ
    bởi đất nước tôi là thơ
                                 của Nguyễn Du từ muôn thuở chưa mờ
                              của Thanh Quan với đèo vắng chơ vơ
                                     chiều dừng bước ngẩn ngơ hồn non nước

                           Người xa xứ bôn ba đời xuôi ngược
                                          một chiều xuân bổng nhớ nước thương nhà
                           bởi quê hương là mạch sống bao la
                            mà nỗi nhớ đã hòa trong mạch máu
                  dù mùa đông thiếu áo
             dù mùa hè thiếu ăn
                                                  nhưng tình người vẫn chan chứa tựa vầng trăng
                                và chất phác như giồng khoai liếp sắn

                         Tôi yêu quê tôi trong từng sâu lắng
                              như tấm áo nghèo che nắng che mưa
                   như bà mẹ quê vất vả sớm trưa
                            như bác nông phu lam lủ cuốc bừa…
                         quê hương tôi ơi! yêu mấy cho vừa

           Xuân nay lại đón giao thừa
                        nhớ xuân năm cũ xa xưa ấm nồng
      bây giờ xa cách núi sông
                                    vẫn nghe thổn thức chạnh lòng canh thâu!

 

Xuân trong tôi

xuan trong toi

            Đêm ba mươi năm nào
      chao ôi, dài làm sao
          giao thừa đi đâu vắng
         cho tôi chờ băn khoăn

         Tôi yêu mồng một Tết
                tuổi thơ ngây ngờ nghệch
            mong được mặc áo mới
          cùng bè bạn rong chơi

         Với tôi xuân tuyệt vời
          tiếng cười rộn nơi nơi
             đâu đây tràng pháo mới
               đì đùng quanh phố người

   Đàn em bé reo vui
        cụ già mừng tuổi mới
         trai gái làng mong đợi
           xuân về gieo thắm tươi

      Xuân ơi, xuân về rồi
            mang theo vạn niềm vui
tin yêu và nụ cười
      rạng ngời trái tim tôi!

Một trời yêu

                        Hôm nay đã là ngày giỗ thứ tư của ba rồi. Con rất nhớ ba!

Lặng câm

Lặng câm
                                                                        Khi người hiểu thì tôi đã đi rồi
                                                                        từng lời phiên nào vang vọng xa xôi
                                                                        người xa rồi tôi về thơ trên môi
                                                                        loài chim tắt trên cành lìa xa đời

                                                                        Khi người biết thì thời gian qua rồi
                                                                        biển đã một lần khép kín ngoài khơi
                                                                        mây đã một lần biệt tích ngàn trôi
                                                                        và đời tôi chỉ một lần rồi thôi

                                                                        Khi người nghe thì tôi đã xa rồi
                                                                        còn lời chưa thưa thì chi thôi
                                                                        lời nồng nàn xin lỗi ai.. và tôi
                                                                        mà ngàn lần vẫn câm nín trên môi

                                                                        Khi người tin thì tôi đã khuất rồi
                                                                        nằm riêng một nơi chân trời xa xôi
                                                                        chỉ còn tiếng thở dài vương cỏ rối
                                                                        hàng chữ buồn phiền kể lể tên tôi