quê hương và niềm nhớ

Mối tình quê hương

Screen Shot 2020-06-30 at 5.09.05 PM 2

                    Nón lá: Hội Chợ Tết Sinh Viên 2020, Costa Mesa.

                 Tôi còn có quê hương
                           khi vượt sóng trùng dương
                              trong đêm lắng canh trường
                              nghe trăm nhớ nghìn thương

                Tôi còn có bà mẹ già
                một nắng hai sương
          tần tảo sớm hôm
                    chăm chút ruộng vườn

                       Tôi còn có người thương
                      nên suốt đời vấn vương

                    Từ bụi chuối sau vườn
                     từ hàng cau trước ngỏ
                    từ cánh diều lộng gió
                        từ những khứa cá kho…

                      Dò sông dò biển dễ dò
                                      mấy ai lấy thước mà đo nỗi sầu
                                   quê hương khuất bóng từ lâu
                                               mà sao như thể canh thâu giật mình
                         như là bóng tựa là hình
                                                    làm sao quên được mối tình quê hương

                                        Thủy Trang

Có một lần

FullSizeRender

   Có một lần tuyệt vọng
có một lần khổ đau

       mới hay tim mình khóc
          mới hay sầu ngổn ngang

            Rồi những giọt nắng vàng
     chìm dần vào đáy mắt
        và hoàng hôn ngập tràn
              cho thương nhớ mênh mang

           Rồi nghẹn ngào thổn thức
    ru hồn bằng đắng cay
trong ngục tù ký ức
       chỉ một mình mình hay

 Có cơn gió nào say
  thổi tung làn tóc rối
  nhìn sợi tóc bay bay
   mới hay tình đã phai

 Thủy Trang

Nhớ ba!

IMG_4393 2

 Có lẻ con là người hạnh phúc nhất so với anh và các em con trong gia đình. Vì con được sống cạnh bên ba lâu nhất. Từ lúc chân con bắt đầu tập tễnh bước vào đời, cho đến nay tóc con đà  ngã màu điểm trắng. Ba luôn luôn ở bên cạnh con. Ba là bóng mát cho tuổi đời con luôn mát rượi.
Bao nhiêu thất vọng, chán chường, lo âu, buồn khổ đều tan biến hết, khi có ba bên cạnh an ủi và vỗ về cho con.
Cám ơn ba đã cho con cuộc sống đầy hạnh phúc và ý nghĩa.
Những năm tháng sau cùng, tuy rằng bệnh họan luôn đến với ba triền miên, nhưng chưa bao giờ ba đánh mất niềm tin. Ba luôn nghe lời bác sỉ và cố gắng luyện tập cho cơ thể được khỏe hơn và có thể mang lại cho con nụ cười. Ba luôn chia sẻ những gì ba có và những gì ba có thể làm được để giúp đỡ cho những người già neo đơn, những người nghèo khó, và các trẻ em mồ côi qua các công việc từ thiện mà con được biết, ở quê nhà . Sự kiên trì, nhẫn nại, lạc quan và tấm lòng nhân ái của ba đã để lại cho con một gia tài to lớn trước khi ba ra đi, rời xa thế gian này, rời xa con mãi mãi.
Từ đây không còn tiếng reo vui của con mỗi chiều đi làm về, con ríu rít gọi ba “ba ơi, con về rồi”. Nhưng hình ảnh người cha già ngồi chờ con vào những buổi cơm chiều, khi con đi làm về muộn vẫn là hình đẹp nhất mà con sẽ giữ mãi trong trái tim con, cho đến ngày con nhắm mắt.
Ba ơi, con nhớ ba!

Thủy Trang

Ước gì tôi có thể

Jpeg

          Môt ngày trên Đại Lộ Hollywood.

                                                                       Ước gì tôi có thể
                                                                       xoay ngược dòng thời gian
                                                                       tìm tuổi thơ trong sáng
                                                                       bên ruộng đồng thênh thang

                                                                        Ước gì tôi có thể
                                                                        vớt được ánh trăng vàng
                                                                        soi sáng nơi trần thế
                                                                        những đêm tàn mênh mang

                                                                        Ước gì tôi có thể
                                                                        lau khô dòng lệ tràn
                                                                        cho đời thôi ai oán
                                                                        chỉ còn tiếng cười vang

                                                                         Ước gì tôi có thể
                                                                         Giữ hoa kia không tàn
                                                                         như tình yêu vô hạn
                                                                         chẳng bao giờ ly tan

                                                                                 Thủy Trang

Đệ Tứ-Trung Học Hà Tiên

Những ngày xưa thân ái,
Xin gởi lại cho nhau.
Những thơ ngây thuở nào,
Xin giữ mãi cho nhau.

Thủy Trang

Đệ Tứ-Trung Học Hà Tiên (bổ túc)

Những ngày xưa thân ái,
Xin gởi lại cho nhau.
Những thơ ngây thuở nào,
Xin giữ mãi cho nhau.

Thủy Trang

NHỚ

                                    thuyl

Anh có biết em muôn vàn nhung nhớ
nhớ trường xưa từ độ đã cách xa
 nhớ chiều mưa hay một sáng nhạt nhòa
          khi anh đến chan hòa muôn nắng ấm

 Ngày đầu tiên ngỡ ngàng ngây ngô lắm
      anh làm quen trông lẩm cẩm làm sao
 sách em trao, anh muốn mượn môn nào
                anh lý‎nh quýnh, môn nào anh cũng thiếu

Em cũng thế, sao mà ư ngượng nghịu
câu trả lời cứ thờ thẩn loanh quanh
     trong đám đông chỉ nhìn thấy mình anh
là thế giới an lành em tìm kiếm.

 Bao năm qua yêu thương còn ngọt lịm
    em bây giờ dù sống kiếp tha hương
          chuyện ngày xưa còn đó thuở chung trường
        anh có biết em muôn vàn nhung nhớ!

                   Thủy Trang                    

                                                            

 

Mẹ tôi

img_3893.jpg

         Mẹ già tuổi quá chín mươi
                   thương lắm mẹ ơi dáng mẹ cười
              con ước thời gian ơi dừng lại
                  cho mẹ  hôm nay, mẹ mãi cười!

                                                                                         Thủy Trang

 

Đề Đô Thành Nam Trang

image

Ảnh nguồn từ Nguyễn Minh

Theo Tình sử của Phùng Mộng Long, Thôi Hộ nhân tiết thanh minh một mình đi chơi về phía nam đô thành, thấy một ấp trại chung quanh đầy hoa đào. Thôi Hộ gõ cửa xin nước uống, một người con gái mở cổng, hỏi tên họ rồi bưng nước đến, người con gái sắc đẹp đậm đà, duyên dáng, tình ý, dịu dàng kín đáo. Năm sau, cũng vào tiết thanh minh, Thôi Hộ lại đến tìm người cũ thì cửa đóng then cài, nhân đó mới đề lên cánh cửa bên trái bài thơ này. Người con gái xem thơ, nhớ thương rồi ốm chết. Chợt Thôi Hộ đến, nghe tiếng khóc bèn chạy vào ôm thây mà khóc. Người con gái bỗng hồi tỉnh rồi sống lại. Ông bố bèn đem cô gái gả cho Thôi Hộ. Cũng từ điển này, người ta thường ví mặt người con gái đẹp với hoa đào.

題 都 城 南 莊
Đề Đô Thành Nam Trang
崔      護
Thôi  Hộ
去    年    金    日    此    門    中
Khứ niên kim nhật thử môn trung
人    面    桃    花    相    映    紅
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
人    面    不    知    何    處    去
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
桃    花    依    舊    笑    東    風
Đào hoa y cựu tiếu đông phong

 Chú thích: 1/ Tựa đề có bản ghi là “Đề Tích Sở Kiến Xứ”. 2/ Đô thành, tức kinh thành Trường An. Tác giả TH lên kinh đô thi tiến sĩ, không đậu. Ông đi về phía nam, gặp một ngôi nhà, ông ghé xin nước uống. Một thiếu nữ đứng bên cửa trao nước cho ông, lúc từ biệt nàng có dáng lưu luyến…Năm sau ông tình cờ đi qua nhà này, nhìn cửa cũ, không thấy nàng đâu. Ông viết bài thơ này, dán ở cửa rồi đi…

thumbnail

Ảnh nguồn từ Nguyễn Minh

 Dịch xuôiNăm ngoái cũng ngày này trong khuôn cửa này, ta đã thấy má nàng đang cùng hoa đào đua thắm.Nhưng nay không biết nàng đi dâu vắng rồi. Chỉ còn hoa đào vẫn cười cợt gió đông như trước mà thôi.

Dịch thơ của Nguyễn Minh:

Viết Về Ngôi Nhà Ở Nam Kinh Thành

Ngày này năm ngoái tại nơi đây
Dáng đẹp bên đào ánh đỏ hây
Dáng đẹp đi đâu không thấy nữa
Hoa đào vẫn ghẹo gió đông lay.

Bài dịch của Thủy Trang

Có nhớ ngày này năm ngoái không
bên đào sắc thắm, má em hồng
xa rồi chốn cũ đâu hình bóng
chỉ thấy hoa cười đón gió đông

 

Vì sao!

FullSizeRender (22)

Ảnh nguồn: Trần Bích Hiền. Xin phép anh cho tôi  “resized” ảnh lại để vừa với khung “post” của bài viết. Cám ơn!

     Có bao giờ em hỏi
     vì sao mẹ lại buồn
      có bao giờ em biết
    vì sao lệ mẹ tuôn

         Có bao giờ em thấy
        vì sao vai mẹ còng
         có bao giờ em hiểu
            vì sao mẹ long đong

              Chỉ vì một tấm lòng…
                tóc mẹ trắng như bông
                    quên mất tuổi xuân hồng
                        em biết vì sao không?         

         Vì mẹ yêu mình đó
                 không một chút đắn đo
               vì mẹ thương mình đó
              suốt một đời chăm lo

            Thủy Trang