quê hương và niềm nhớ

Mùa Xuân nhớ mẹ

74365741_2399882970226253_151087745358364672_o

Ảnh: Hồ Ngọc Xum

          Tôi viết bài thơ cho mẹ tôi
             đã mấy năm qua xa lắm rồi
                   xuân đến ý chừng như sớm quá
                gởi mẹ thân yêu mấy gói quà

         Mẹ ơi tuy dẫu đã cách xa
              con vẫn nhớ quê nhớ mẹ già
                 xuân đến sao mà con nhớ quá
                   mẹ có trông chờ đón con không

                 Còn nhớ năm xưa độ xuân về
                  xúng xính mẹ may áo mới ghê
               vòng tay con lại xin tiền mới
           lì xì mẹ mắng “cô lớn chê”

              Bao giờ mẹ hởi con mới lớn
                 chỉ thấy ngây ngô cả một đời
             nên mới mẹ ơi, vài năm đó
                         vắng mẹ tim con bỗng ngậm ngùi

               Bao giờ mẹ lại cho tiền mới
                            ngày ấy mừng xuân rộn tiếng cười
                                trong mắt yêu thương con chợt khóc
              mẹ đã cho con cả cuộc đời.

                 Thủy Trang (1980)

 

Tản Mạn cuối năm

Nhà thơ  Nguyễn Hồ Thủy là một họa sĩ và nhạc sĩ,  tác giả của bức tranh bìa cho tuyển tâp “ Màu mắt quê hương”  của Trầm Khanh. Xin phép được trích bài thơ “Tản Mạn cuối năm” từ  “Góc Thơ Bạn” Thơ Nguyễn Hồ Thủy trong tuyển tập này.  “Tản mạn cuối năm” là một trong những bài thơ anh dành cho bạn bè, những kỷ nịêm thân yêu được ghi lại những ngày tháng trãi qua trong đời (theo Trầm Khanh). Xin cám ơn anh, nhà thơ Nguyễn Hồ Thủy.

IMG_3965

Dáng Huế, Tranh Nguyễn Hồ Thủy

              Tặng Trầm Khanh

Màu nắng bỗng vàng như áo em
thuở gót hồng son guốc nhịp hè
áo mỏng hoàng kim thời con gái
có bao giờ em trở lại vườn xưa

Anh vẫn còn mang hồn phiêu lãng
Rách một đời áo bạc chiều sương
chiều cuối năm lòng bỗng nhớ nhà
khi gió chướng thổi mang lòng tháng chạp

Nhấp chén rượu đời bên bếp lửa
nhớ bạn bè của ngày tháng hư hao
những thằng bạn vẫn mang đời lận đận
cuối năm rồi muốn tìm gặp lại nhau

Cuối năm rồi rượu đã tê môi
bạn có nhớ ta chiều viễn xứ
bạn có nhớ ta chiều ngơ ngẩn
cuối năm rồi tính sổ bỗng cười khan

Cuối năm rồi trả lại đời nhau
Em áo mỏng cả đời ta tiếc nhớ
Em của những hồn chiều lãng đãng
Hãy cùng nhau uống ly rượu tàn phai

                   11-1990
                HỒ THỦY

 

HẠT BỤI LANG THANG

cropped-img_0693-e15240950401002.jpg

Ta
hạt bụi nào
      trong hành tinh bé nhỏ
trôi
lang thang
cỏi hun hút xa mờ
buổi chiều ngân hà
từng ốc đảo xanh lơ
rong ruỗi về đây
       tận cùng không bến hạn

ta mõi mệt
những bến bờ xa lạ
sinh vật đau buồn
neo vũ trụ cô đơn
không cội nguồn
       không một chỗ trú chân
cát đá mồ côi
      với muôn ngàn niên kỷ

      Trầm Khanh

EM

                                                               Thơ Trầm Tưởng

EM                               

 

 

 

Xuân muộn quê mình

FullSizeRenderg

Hoa Đào nhà anh chị Mạnh Nguyễn

Nhiều người ở quê théc méc hỏi ‘Ê nhỏ, bên bển mần gì mà dư giả về Viêt Nam hoài vậy?’ Còn bạn bên này thì trách bâng quơ: ‘Quởn quá he, năm nào cũng dzìa, sao không du lịch Châu Âu, Châu Úc cho sướng, VN bây giờ có gì vui đâu’. Thường thì tui cười mần thinh trước những câu hỏi loại bà tám đó, mà có gì lạ đâu, quê mình thì mình dzìa, dù trong túi không rủng rỉnh đô la như thiên hạ thì chút ít cũng đủ cái vé khứ hồi ‘cà thẻ’ trả góp… Già rồi, còn chút gân cốt thì cứ đi đây đó cho mãn nhãn, khi nào sụm bà chè thì thôi đành thôi. Nên tui vậy đó. Ừa, năm nào cũng dzìa, rồi sao!
Tui nghĩ còn Mẹ thì còn quê, tui thật lòng nghĩ như vậy, nhưng còn một yếu tố không kém phần bịn rịn là tui còn lưu luyến mấy đứa bạn xưa với một đống kỹ niệm thời đi học, dầu gì cũng là khoảng thời gian bình yên nhất trong cuộc đời mà tui cảm nhận được.

Hồi nhỏ nghe mấy ổng bả vừa nhảy twist vừa hét ‘Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời… ’
Tui cứ nghĩ đó là chuyện đâu đâu xa lắc xa lơ mới tới phiên mình nên hổng thèm để ý. Vậy mà chớp mắt nó lù lù đến, mèn đét ơi 60 tuổi rồi bây? Nghe tên bạn hồ hởi rủ rê ‘ dzìa quê tổ chức sinh nhật mừng thọ 60’ Y chang hồi nhỏ  thấy Tết là ham được mặc áo mới, được tiền lì xì mừng tuổi, nên khi nghe rủ vậy đứa nào cũng nôn về, cũng háo hức muốn hồi hương để được gặp bạn bè một thời í ới.
Ờ, nghĩ cũng mắc cười, già chát mà còn ham vui, tui nghêu ngao ‘tuổi 60 mà ngở như trẻ thơ, nhớ gì từ ngày anh xa mái trường, nhớ gì từ ngày tôi lên đường… ’
Thời đi học vui thiệt, lâu lâu có ai đó đưa lên tấm hình cả bọn măc áo trắng ngồi một bầy  trước cửa lớp, gương mặt đứa nào cũng ngây ngô, dễ thương cách gì! Ôi thời xuân sắc nay còn đâu? dù dáng vẽ thời ấy có mập mà lùn hay còm nhom lêu khêu thì trong mắt tui bây giờ vẫn thấy là … siêu mẫu (câu này hơi bị nịnh nhưng đó là sự thiệt). 
Cái may của cả bọn là cho dù mấy chục năm trôi qua, dẫu thời thế trãi bao thăng trầm nghiệt ngã trên mỗi thân phận cuộc đời của từng đứa bạn, thì tụi tui cũng còn cố níu lấy sợi dây liên lạc với nhau bằng mọi cách, sau năm 75 rời trường tứ tán, cơm áo lận đận khiến bạn bè lạc nhau, lâu lâu sực nhớ thì ráng lội tìm tới tận hẻm nhà, biết đâu còn gặp đứa nào quanh quẩn đêm buồn tỉnh lẻ, nhiều tên hỏi ra thì biền biệt phương trời bóng chim tăm cá, nhưng may là dây mơ rể má còn vướng víu ở quê nhà nên dù muộn cũng còn biết tin ẻm (cho dù em đã theo chồng bỏ lại cây khế đầy nhóc kiến vàng!!)
Khi thời đại in tẹc nét bùng nổ thì cuộc sống của cả bọn cũng tàm tạm yên bề, dĩ nhiên hổng phải ai cũng ngon như nhau, có đứa gặp thời phất lên thành đạt mà cũng có tên còn lang thang bán vé số qua ngày, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới tình bạn một thời chung ghế chung trường của bọn tui, chắc chắn là vậy!
60 năm thấy thì ghê với khuôn mặt in dấu chân chim trên khóe mắt vành môi hay mái tóc điểm sương pha muối hoặc lối nói rề rà khàn giọng của từng cụ bạn nay đã thành ông/bà nội/ngoại. Nếu có đứa nào nghêu ngao ‘ nhìn lại mình đời đã xanh rêu’ thì cũng đừng hốt hoảng, cứ sống an nhiên theo dòng đời trôi mãi, tự tìm một exit nếu mệt mỏi với bao bộn bề lo toan trong cuộc sống, hãy mỗi ngày chọn một niềm vui bên ly cà phê cùng bè bạn thân quen, hãy nhắc lại chuyện tình ngày xưa Hoàng Thị với nổi nhớ dịu êm ngày cũ, (dù Ngọ bây giờ hỏng giống Ngọ hồi nào), hãy lôi những tấm hình đen trắng ra xem ai còn ai mất mà thấy thương một thời áo trắng thần tiên của tụi mình. Quý hiếm là ở chổ đó, 60 năm nghe thấy ghê, nhưng nên mừng vì từng tuổi này mà còn sức để tìm đến nhau, vui chơi nói cười ha hả, cho dù mai sau còn có bao giờ…
Bởi vậy năm nào tui cũng ráng dzìa, trước vấn an Từ Mẫu trên Sài Gòn, sau chạy xuống Sóc Trăng nhậu cùng bè bạn, năm nay có thêm Festival 60 càng đông vui, càng ngập tiếng cười, tui nghĩ tụi mình chắc còn sức để rong chơi dù tuổi đà quá lứa, thời gian có chờ đợi ai đâu nên cứ vui khi mình có thể, kẻo sau này rồi tiếc hùi hụi.
Bạn ơi có bi nhiêu, 60 năm cuộc đời… .

                                                                      Ngọc Ánh

Dịu dàng

Cám ơn Trương Minh Quang Nguyên đã làm nhịp cầu nối để quehuongvaniemnho.com có dịp được làm quen với Trầm Tưởng, tác giả bài thơ “Dịu dàng” thật tao nhã, ấm áp yêu thương và đong đầy lãng mạn. Cám ơn Nguyên và xin chào đón Trầm Tưởng đến với gia đình nhỏ quehuongvaniemnho.com, mong ước rằng Trầm Tưởng sẽ tiếp tục chia sẻ những bài viết thật dễ thương và giá trị của mình đến cùng bạn đọc qua trang blog nhỏ bé này!                                                              Thân mến, Thủy Trang.

IMG_3935

Nguồn: bài thơ “Dịu dàng”

                                                              Dịu dàng
                                                              Dịu dàng là gió
                                                              Dịu dàng là mây
                                                              Dịu dàng nắng hạ
                                                              Dịu dàng thu say
                                                              Dịu dàng vây lấy làn môi
                                                              Dịu dàng như thể em ngồi đâu đây
                                                              Để anh thương nhớ ngất ngây
                                                              Ru hồn đắm đuối mỗi ngày bên em
                                                              Dịu dàng tóc xõa bên thềm
                                                              Quỳnh hương thức muộn trăng đêm âu sầu
                                                              Tình nào lạc giữa canh thâu
                                                              Tình nào tan chảy mắt sâu lệ buồn
                                                              Dịu dàng như tiếng chuông chiều đổ
                                                              Tà áo ngây thơ thoáng thẹn thùng
                                                              Dịu dàng theo dáng em qua phố
                                                              Anh về sầu cảm đến mông lung
                                                              Dịu dàng tình nhỏ
                                                              Dịu dàng yêu thương
                                                              Dịu dàng chung lối vô thường
                                                              Có em kề cạnh
                                                              Thiên đường bên anh…

                                                                       Trầm Tưởng
                                                                           27.9.19

Trả lời

      Ngày xưa khi còn bé
       anh hay đến nhà thờ
  cùng tôi đi xem lễ
       mỗi độ Giáng Sinh về

               Rồi chúng mình tới ngắm
           hang đá một đêm đông
             hài đồng trong máng cỏ
          kham khó Chúa ra đời

     Anh bồi hồi hỏi tôi
         vì sao Chúa trên trời
           lại làm người thế gian
               chịu gian khó muôn vàn

                    Trong giây phút ngỡ ngàng
         tôi một mình chỉ biết
       câu trả lời cần thiết
         bằng hai chữ A MEN

IMG_3867

Cây Noel trang hoàng: Ivy Hoàng

        Rồi mình xa nhau lắm 
        cách biệt mấy tuổi thơ
        khi quê hương mịt mờ
          ngày dài trong khói lửa

         Anh đã không còn nữa
để nghe tôi trả lời
     vì sao Chúa trên trời
        lại làm người thế gian

  Tôi bây giờ xa làng
          làm thân người lưu lạc
      mỗi độ Giáng Sinh về
      lòng ray rức nhớ quê

   Ngày xưa đi xem lễ
   hai đứa bé khù khờ
 ngày nay đi xem lễ
chỉ mình tôi bơ vơ

     Nếu xưa đến nhà thờ
         bằng lứa tuổi ngây thơ
      hôm nay đến nhà thờ
        nguyện cầu cả ước mơ

            Cho nhân thế mong chờ
   ngày an bình sẽ tới
           cho anh được nghỉ ngơi
             trong ơn Chúa muôn đời

     Và anh được trả lời
        vì sao Chúa trên trời
          lại làm người thế gian
              chịu gian khó muôn vàn

                                                                               Song Thùy

Gọi

                 Gọi nắng, nắng không trở về 
           Gọi mây, mây còn ngủ mê
            Gọi gió, gió quên đường về
          Gọi chiều, chiều dài lê thê

           Gọi nhớ, nhớ quên câu thề
 Gọi tình, tình sầu ủ ê
      Gọi tim, tim rơi dòng lệ
                 Gọi buồn, buồn ngoài sơn khê

thuy

      Đà Lạt 2007

  Gọi núi, núi cao vời vợi
         Gọi sông, sông về biển khơi
               Gọi hoa, hoa chẳng muốn cười
            Gọi trăng, trăng còn chơi vơi

  Gọi đất, đất xa một đời
                Gọi nước, nước buồn chia phôi
Gọi quê, quê cũ xa rồi
             Gọi người, người đà quên tôi.

                                                                        Thủy Trang

                                                                        

MÀU TÍM PENSEÉ

Capture3

         Anh gởi em màu tím băng trinh
                Trang tím ngày xưa của riêng mình
                  Bên mái học đường vương hoa nắng
              Trên dòng lưu bút, giấy trắng tinh

         Anh gởi em màu tím ngây thơ
              Hoa tím còn nguyên tuổi dại khờ
                  Đem ép phượng hồng trong tập tím
     Để chú ve sầu như ngẩn ngơ

      Anh gởi em màu tím penseé
          Hò hẹn cùng nhau, quên lối về
     Em nói khi nào thôi yêu tím
 Sẽ đốt đồi sim tím não nề

           Anh gởi em màu tím, hoa sim
       Rừng xưa cây cỏ ngủ im lìm
          Bàn chân nhẹ gót đôi hài tím
         Giờ lá thu tàn theo dấu chim

                                                                      Lương Đức Trung

Chiều quê

Tro lai

                      Chiều chiều ra đứng bờ sông
                      có con nước nhỏ xuôi dòng quạnh hiu
                      đêm về xóm vắng buồn thiu
                      có cây đèn nhỏ hắt hiu tháng ngày

                      êm êm trong bóng đêm dài
                      côn trùng trỗi khúc u hoài nhớ mong
                      sớm mai là ánh nắng hồng
                      bao người trỗi dậy ruộng đồng chăm lo

                       trên mương rộn tiếng hát hò
                       có cô thiếu nữ líu lo đón chào
                       có anh tát nước bờ ao
                       thương nhau chẳng nói mà sao vẫn chờ

                       những đêm trăng sáng mộng mơ
                       quê tôi là một bài thơ tuyệt vời
                       bây giờ xa cách đôi nơi
                       nhớ làm sao đó một thời  đã qua

                                       Song Thùy