quê hương và niềm nhớ

Bài hát cũ

bai hat cu 1

      Bài hát cũ chưa bao giờ quên lãng
                 trong tim em năm tháng chẳng phai mờ
   trời đầy mây và nắng vẫn là mơ
khi em hát lời tình thơ ngày ấy
 
              Tình vẫn đẹp đong đầy bao trang giấy
  thuở học trò trên ấy một tên anh
     rồi ngây ngô đem cất giữ để dành
      ru giấc ngủ an lành ngày ấm lạnh
 
    Êm êm lắm vang lên lời ca Thánh
             giáo đường xưa, em chợt nhớ đến anh
                    dâng lên Cha lời khấn nguyện chân thành
em lại nghĩ về anh nhiều vô tận
 
        Bao năm qua với muôn vàn lận đận
   em còn đây và tình vẫn chưa phai
    bài tình ca hát mãi tháng năm dài
         như rất mới dù ngày mai không biết!

   Thủy Trang

Ngày xưa đó

ba final

Bạn ơi, Sài Gòn ơi!

saigon oi oi

   Bạn ơi, Sài Gòn ơi!
           bao nhiêu năm qua rồi
        nỗi nhớ còn trong tôi
                chưa nhạt nhòa phai phôi

           Ngày xưa bạn cùng tôi
             tan trường về chung lối
                     chuyện ngắn, dài không thôi
          con đường sao hết vội

Từ khi tôi đi rồi
      Sài Gòn cũng xa xôi
      có còn chăng ký ức
            tháng ngày lặng lẽ trôi

                                                                                   Ôi, một thuở xa vời
                                                                                   nghe sầu lên chơi vơi
                                                                                   thì thầm tôi khẻ gọi
                                                                                   bạn ơi, Sài Gòn ơi!

Thủy Trang

Một lời chào

loi chao mota

Nếu,
giọt nước mắt
không chỉ là niềm đau
mà đôi khi
còn có những ngọt ngào
thì mai sau
đâu phải muôn thuở nào
là vĩnh viễn xa nhau

Khi gởi một lời chào
nghe rừng lá xôn xao
nghe suối hát rì rào
nghe tiếng lòng nôn nao…
mình còn gặp lại nhau!

                                                                                         Thủy Trang

Bài thơ đầu tiên

bai tho cho ba

Cám ơn mẹ

Cam ơn

Trăng và tôi

trang sang

                                                                                      Ngày xưa miền quê ngoại
                                                                                      tôi chờ trăng về hoài
                                                                                      trăng sáng soi đêm dài
                                                                                      thương sao thời thơ dại

   Rồi tôi đi đi mãi
          phố thị rộn đèn hoa
                      trăng buồn thiu nhạt nhòa
     mà tôi vẫn nơi xa

             Hỡi ơi! ánh trăng ngà
        lại một lần chia xa
             Khi thuyền tôi rời bến
            cách biệt mãi quê nhà

   Bây giờ xa rất xa
     trăng và tôi đã già
                  tháng ngày cũng phôi pha
           sao nỗi sầu chưa qua!

Muộn

Muộn

Trăng

trăng1

   Trăng ở nơi xa
       tận phía quê nhà
    còn nhớ tình ta
        hay đã phai nhòa

 Từ độ chia xa
          mình như cũng già
          mòn mõi ngày qua
         theo bóng chiều tà

       Trái tim hiền hòa
      bên đời phôi pha
   nhớ lời thật thà
     trăng còn xót xa

Bao vì sao lạ,
     mây trời  bay xa,
        trăng nay đã già…
      quên mất tình ta!

 

Nắng

thang 4